■ ■ ■

nội truyện

đặng phùng quân

 


 

Tháng Hai năm 1979 Trung quốc mở cuộc tấn công năm tỉnh địa đầu biên giới Việt nam : Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu. Những sắc dân ở dẻo cao như người Xá, người Dao, người Tày, người Mán, người Mèo, người Mường làm hướng đạo dẫn lộ quân chinh phạt chiếmđóng, kiểm soát các khu vực hành chính, quân sự, an ninh mau chóng không kịp trở bàn tay, thế giặc mạnh như chẻ tre.

 

Những trại cải tạo khắp miền bắc như Cao Bắc Lạng, Hoàng Liên Sơn được lệnh di tản xuống khu đồng bằng, tù nhân lẫn quản giáo chạy bất kể ngày đêm về phía nam tưởng như cơn địa chấn đang đuổi riết. Quân Trung quốc tàn phá vùng Pắc Bó

- không để lại một dấu tích dã sử nào tồn tại.

 

Người ta đồn rằng những hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử Liên Xô dựng thành dàn ngang khu cấm địa quân sự (khi Mỹ oanh tạc) bị huỷ diệt toàn bộ/người ta đồn rằng Brzezinski, cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Hoa kỳ dẫn giải những thành quả sau cuộc chiến kỳ lạ như thế này : trận xâm lược phát hiện những hạn chế của sức mạnh Liên Xô khi chứng tỏ một đồng minh của Liên Xô có thể bị bức hiếp mà không gặp một trừng phạt tương đối nào, đây là một bài học không thể quên cho một số quan sát viên, nhất là những ai có khả năng bị Liên Xô đe dọa, tôi cũng cảm thấy vị thế kiên định của nước Mỹ có thể thuyết phục người Trung quốc rằng chúng ta không phải là "cọp giấy" và mối quan hệ với chúng ta có những phúc lợi an ninh lâu dài và qua lại với nhau.

 

Người ta tự hỏi : lúc bấy giờ Hà nội đang ở đâu ?

 

Hà nội ở đâu ?

 

Những lực lượng chính quy chiếm đóng Kămpuchia và Lào vẫn còn đồn trú tại chỗ, bộ Chính trị đang gằm ghè lẫn nhau.Ngày 2 tháng Ba GPQND Trung quốc kiểm soát trọn Lạng Sơn - thị trấn gần Hà nội.

 

Ở khu Sinh Từ tiến ra Văn Miếu, một chàng thanh niên tay nải, mặc áo cộc lững thững đi bộ giữa trời đất vần vũ khói lửa khắp vùng núi Bắc.Chiếc mũ cối bạc phếch đội trên đầu gọt tóc khiến dáng dấp có vẻ như một tay buôn chui thường thấy ngoài phố phường, song dung mạo khôi ngô với cặp mắt sáng quắc khi nhìn thẳng vào mặt người khác như tia chớp bắt kẻ đối diện phải nao núng/điều khó xảy ra trong một xã hội manh mún - chàng thanh niên không rẽ vào Văn Miếu mà tiến thẳng về hướng Ấp Thái Hà, dọc đường những người cùng khổ đang nhốn nháo cũng phải, Hà nội nhiều năm phơi mình ra hứng chịu những trận bom trải thảm từ những đợt rolling thunder B-52, những Con Ma xung pháo, cuộc điêu linh mới lại sắp sửa khởi sự, một bà lão nắm lấy cánh tay chàng hỏi thăm từ đâu về (ý chừng nghi chàng xuôi từ mạn ngược), câu trả lời thật khó hiểu khi nghe chàng đáp đến từ phủ Long Hưng (những địa danh đã biến mất từ lâu trong quá khứ) và tên của chàng tưởng như thường gặp trong sách vở : Quốc Tuấn.Tôi không thể xác định chàng xuất hiện từ lúc nào, từ chốn nào bởi vì bạn cứ thử nghĩ bắt đầu của một cuốn phim bạn đang coi, hình ảnh nhân vật xuất hiện bạn không thể bắt kịp hay như khởi sự một quyển tiểu thuyết ngay từ trang thứ nhất đã có tên nhân vật (khi đó không còn tác giả hiện diện nữa, y đã vắng mặt hoặc đã chết)

 

Quốc Tuấn lại là một nhân vật lịch sử - chắc hẳn tác giả không thể thay đổi năm sinh, năm mất vì

 

Tiền đề thứ hai : lịch sử có những hạn chế nhất định mà nhà văn không thể biến đổi nếu không bắt buộc thời lượng lịch sử phải theo một chu kỳ luân hồi tồn tục bất chấp trường sở quá khứ, hiện tại, vị lai

 

và như thế tác giả không phải là đệ tam nhân - khi tôi viết tự truyện người đọc nghĩ tôi là nhân xưng thứ nhất nhưng nàng nghĩ tôi là nhân xưng thứ hai và tôi muốn làm nhân xưng thứ ba như tôi khẳng định tôi có thể từ chối để tên dưới bản văn đã hoàn tất như tôi chưa hề gặp nàng ở căn phòng đường Sloat

 

nàng tự hỏi tôi muốn hiểu sao thì hiểu, lý ưng câu chuyện ba mươi năm của chúng tôi là điều có thực y hệt như một truyện ngắn tôi viết và cho in ra mười lăm năm trước (ấn bản tạp chí văn chương đăng nó có thể đã bị tiêu huỷ trong cuộc chiến, xoá hết dấu vết hoặc vẫn còn lưu bản ở một thư viện nào đó trên mặt trái đất này, tôi không cần biết) nhưng nhân vật đã xuất hiện thì sẽ không thể thủ tiêu dễ như người ta ám sát một đối thủ chính trị (chẳng hạn Stalin thanh toán Trotsky), nên tác giả có thể là đệ tứ nhân không liên can đến những nhân vật trong truyện bởi vì chính hắn cũng không thể xác định sự việc bắt đầu từ chỗ nào và chấm dứt hay chưa nhưng nhân vật Quốc Tuấn hẳn là một thực thể xác định

 

năm Nguyên Phong thứ nhất

 

(- anh có hay chuyện gì đã xảy ra tại dinh Nhân Ðạo vương ?

 

- trưởng công chúa đến ở trong dinh của vương ?

 

- chuyện đó xưa rồi, khắp phủ đệ ai cũng biết.

 

- nhưng có người đau khổ ?

 

- anh muốn ám chỉ ai ? trưởng công chúa hay người khác ?

 

- nhiều người -

 

- trưởng công chúa ? công chúa nhận sính lễ mà phải về ở dinh của Nhân Ðạo vương trong khi con trai người còn nhỏ tuổi.

 

- Trung Thành vương ? ngày hội mười rằm vua sẽ làm lễ kết tóc cho công chúa với vương mà ?

 

- có người hay chuyện đó chưa ?

 

- anh muốn nói ai ? trưởng công chúa ư ?

 

- trưởng công chúa nào có hay biết ? ở dinh của Nhân Ðạo vương như chỗ cấm cố, làm sao biết được chuyện bên ngoài.

 

- nghĩ cũng lạ nhỉ ? phong tục trong triều xưa nay có lệ đó sao ?

 

- có phải ý của Hiển Từ lúc sinh thời ?

 

- có lý nào ? Hiển Từ mất đã ngoài ba năm rồi, nếu bà có biết chuyện cũng ngăn cản ?

 

- ngăn cản ai ? không cho công chúa về dinh Nhân Ðạo vương ? hay chuyện nào khác ?

 

- chẳng lẽ bà ngăn cản chuyện con chồng ? lại càng thân chứ sao ?

 

- chuyện về sau cũng rõ ? Vũ Thành vương đã chẳng bỏ trốn qua biên giới, để đến nỗi Thổ quan bắt đưa cả nhà về nộp cho ta ?

 

- anh muốn nhắc chuyện người có con đưa vào cửa khuyết được sách phong làm Huệ Túc phu nhân ?

 

- cái chuyện hậu cung lôi thôi lắm, bàn đến làm gì ?

 

- thời buổi nhiễu nhương gốc rễ từ đó mà ra ?

 

- anh lại muốn đem ông Sử thần đời sau nói câu trái lễ phỏng ?

 

- cái ông Ngô đó thật lắm chuyện ? Giữ việc lễ đâu có thể cho ph?p không làm chủ được ?

 

- vì vua đã bất chính trong đạo vợ chồng, cho nên người làm tôi con cũng bắt chước ?

 

- có chuyện đó sao ?

 

- anh thật muốn biết ? người đau khổ không rõ là ai ? người sinh sự không rõ là ai ?

 

- trưởng công chúa ?

 

- Trung Thành vương ?

 

- Nhân Ðạo vương ?

 

- một người khác ?

 

- người nào khác ?

 

- người đã đón đường hôm kiệu đưa công chúa về dinh, không biết xử trí ra sao ?

 

- người đã đau khổ lắm sao ?

 

- những gia nô đều biết chuyện đó, họ bàn đánh cướp lấy kiệu ?

 

- làm được điều đó sao ?

 

- hà tất ? nhà vua còn cướp vợ của anh giữa ban ngày ?

 

- đó là ý của Thái sư ? nhà vua đâu có cản được ?

 

- chẳng lẽ vì Thái sư mà những gia nô không đánh cướp kiệu ?

 

- chuyện không xảy ra chẳng thể nói đến ?

 

- nhất định công chúa phải giữ thuỷ chung ?

 

- vậy lễ kết tóc có thành ?

 

- công chúa không thể lấy người khác ?

 

- chẳng lý lễ kết tóc không giữ được công chúa ?

 

- công chúa không thể không lấy người yêu ?

 

- công chúa đã vào ở trong dinh ?

 

- những lời thề thốt trước đây ?

 

- họ yêu nhau đến thế ư ?

 

- những gắn bó huyết tộc mà ?

 

- đời sau có vậy ?

 

- anh muốn chỉ chuyện Dụ Tông thông dâm với chị ruột là công chúa Thiên Ninh ?

 

- lỗi đâu phải ở công chúa ?

 

- lỗi không tự vua ?

 

- nhà vua bị liệt dương ?

 

- nhớ năm xưa lúc mới bốn tuổi nhà vua bị chết đuối ở Hồ Tây nhờ dùng kim châm mà sống lại, tuy e sẽ bị liệt dương ?

 

- cũng viên thái y ấy dâng mật đứa bé con trai hoà với dương khởi thạch uống rồi thông dâm với chị hay em ruột sẽ hiệu nghiệm ?

 

- chẳng thể trách được ? công chúa Thiên Ninh cũng là một kỳ nữ kiệt hiệt đó sao ?

 

- những anh thư của bản triều đều thế cả ? này nh? : Linh Từ quốc mẫu, Thuận thiên, Chiêu Thánh, Thiên Cảm vào những lúc loạn lạc đã chẳng góp công trong việc nội trị, mở nghiệp cho nhà ?

 

- trưởng công chúa cũng vậy ?

 

- há chẳng do đức của người chèo chống ?

 

- ngộ biến tùng quyền ? không cướp kiệu chịu bó tay sao ?

 

- những gia nô đâu ?

 

- tấn công dinh ?

 

- hà tất ? theo vết xe xưa ?

 

- như Hoài vương làm loạn ở sông Cái ?

 

- nhớ lại khi Thái sư ném gươm xuống sông nói : ta chỉ là con chó săn thôi, biết đâu anh em các ngươi thuận nghịch thế nào ?

 

- đạo làm tướng không thể để những người theo mình bị tàn sát trong chốn loạn đao như năm nào ở chỗ sông Cái ? kẻ đã viết : ta từng tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, nước mắt đầm đìa, ruột đau như cắt, chỉ giận không được ăn thịt, nằm da, nuốt gan, uống máu quân thùẦcác ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, người không có áo, ta cho áo mặc, kẻ không có ăn, ta cấp cơm ănẦcác người không nhìn chủ nhục mà không biết lo, thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹnẦchẳng những thái ấp của ta bị tước, mà bổng lộc các người cũng về tay kẻ khác, chẳng những gia quyến ta bị đuổi, mà vợ con các ngươi cũng bị người khác bắt đi, chẳng những xã tắc tổ tông của ta bị ngưòi khác giày x?o, mà mồ mả cha mẹ các ngươi cũng bị người khác bới đào, chẩng những thân ta kiếp này bị nhục, dẫu trăm đời sau, tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu mãi còn, mà đến thanh danh các ngươi cũng không khỏi mang tiếng là viên bại tướng.Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi có muốn thỏa lòng vui thú, phỏng có được không ?

 

- phải người đó sao ?

 

- người đó, không thể theo thói thường ?

 

- cũng khốn khổ vì nhi nữ ?

 

- chẳng thể ? không thể lấy người khác ?

 

- trận chiến không thể thua ?

 

- bí thuật dụng binh để đâu ?

 

- vậy là người đã bày xếp thế trận ?

 

- ngũ hành, cửu cung thì dinh Nhân Ðạo vương sao thoát ?

 

- vậy là người đã vào đến trong ?

 

- như thần, vương nào có biết ?

 

- tịnh như không vậy ?

 

- trên dưới, trong ngoài chỉ còn âm dương giao hợp ?

 

- vậy là gạo đã nấu thành cơm ?

 

- trời biết, đất biết ?

 

- sao lọt ra được ?

 

- đã nói bày thế mà ?

 

- quan gia biết chưa ?

 

- đã hẳn, nội ứng ngoại nhập ? anh muốn nghĩ ai làm xung kích ?

 

- người phải đương diện với quan gia ?

 

- người phải thay vua đứng ra làm chủ hôn ?

 

- công chúa Thụy Bà ?

 

- chẳng lẽ lại Thái sư ?

 

- Thái sư không ưa nhà đó ?

 

- cản chẳng được ? cản thì sáu năm sau ai làm tiết chế ?

 

- thế là Nhân Ðạo vương mất người ?

 

- được của, mất người, hai nghìn khoảnh ruộng ở phủ Ứng Thiên về tay ai ?

 

- người vừa ở dinh Nhân Ðạo vương ra ?

 

- trưởng công chúa không lẽ lưu lại ?

 

- thảo nào dân gian chẳng hát : ai đưa con sáo sang sông, để cho con sáo sổ lồng bay đi ?

 

- chuyện có ghi trong sách ?

 

- hẳn thế ? chẳng sách họ Phan thì cũng sách họ Ngô ?

 

- những lão ở đời sau thật lắm chuyện ?

 

- biên sử có khác ?

 

- những chuyện đáng biết lại bưng kín, còn chuyện lộng giả thành chân ?

 

- hư, thật ?

 

- này nhé, Hoảng lấy Thiên Cảm là em của tiết chế, Khâm lấy con gái trưởng của tiết chế, Thuyên lấy con gái trưởng của Hưng Nhượng vương là cháu nội tiết chế

 

- những người ấy há chẳng tới mẫu nghi thiên hạ ?

 

- có khác gì của cả thiên hạ ?

 

- hà tất ? làm gì có chuyện Hưng Nhượng muốn thừa cơ dấy vận ?

 

- Hưng Nhượng không làm loạn ?

 

- ai được thưởng công làm Tiết độ sứ ? ai đánh sách Sầm Tử ?

 

- còn lời giối giăng của Yên Sinh vương lúc sắp mất ?

 

- năm xưa ?

 

- khi nội tình còn nhốn nháo chuyện cướp lấy trưởng công chúa từ dinh Nhân Ðạo vương ?

 

- như việc mới xảy ra ?

 

- cứ tưởng tượng Hoài vương giối lại : con mà không vì cha lấy được thiên hạ thì dưới suối vàng cha chết cũng không nhắm mắt ?

 

- lời có thốt ra ?

 

- sáu năm trước khi nắm binh quyền tiết chế ?

 

- sau ngày Doãn bị đưa trả về ?

 

- chuyện Vũ Thành vương đâu có đem so với chuyện Chiêu Quốc vương ?

 

- Doãn còn có đất chôn ở nội, đâu như Chiêu Quốc phải chết trên đất Bắc ?

 

- có chuyện tranh đoạt ngôi trưởng đích ?

 

- quyền lực là căn rỗi của thiên hạ ?

 

- vậy Tảng có nói điều căn rỗi ?

 

- Tảng là phản diện của Quốc công ?

 

- người có đọc bài hịch ?

 

- chẳng những tông miếu của ta được muôn đời tế lễ, mà ông cha các ngươi cũng được thờ cúng quanh năm, chẳng những thân ta kiếp này đắc chí, mà các ngươi trăm năm về sau tiếng thơm vẫn còn ?

 

- khí phách hoàng đế ?

 

- chẳng thể một kiếp ?)

 

năm Quang Thuận thứ nhất

 

(- anh có hay chuyện gì đã xảy ra trong cung Lạng Sơn vương ?

 

- khắp thiên hạ cũng rõ như bài Trung hưng ký ?

 

- Nhân Tông mới hai tuổi đã sớm nối ngôi vua, thái hậu Nguyễn Thị là gà mái gáy sớm, đô đốc Lê Khuyển như thỏ khôn giữ mệnh.Vua đàn bà mắt quáng buông rèm ngồi chốn thâm khuê, bọn họ ngoại lòng tham, khoác lác hoành hành khắp cõi, kẻ thân yêu nắm quyền vị, nạn hối lộ được công khai.Việc văn giáo lặng lẽ như băng tan, người hiền từ phải bó cánh... người trẻ không biết nghĩ, làm bậy ngông cuồng, người già chẳng chết đi, trở thành mối họa. Bán quan mua kiện, ưa giàu ghét nghèo. Hiền tài là rường cột của triều đình mà sạch không như quét đất. Văn chương là khí vận của quốc gia mà im ắng tựa cỏ khô... Cửa ngõ thì sơ sài, tay không cũng phá nổi.Thế là nó dẫn quân cú vọ cáo cầy, ngầm nuôi mưu kế cướp ngôi phản nghịch. Bọn tặc thần Phạm Ðồn, Phan Ban, Trần Lăng, Ngô trung và phường chó lợn hơn ba trăm đứa, nửa đêm dám cả gan bắc thang trèo tường lẻn vào như vào chỗ không người, vua và hoàng thái hậu đều bị hại, thương thay ?

 

- chuyện đoạt ngôi trưởng đích ?

 

- mười tám, mười chín năm trước ?

 

- phế trưởng, lập thứ ?

 

- để chính danh phận ?

 

- hẳn như chiếu đại xá đời Thiên Hưng ?

 

- tự biết mình không phải là con của tiên đế ?

 

- có chuyện đó sao ?

 

- ai là con tiên đế ?

 

- hỏi họ Dương, họ Ngô, họ Nguyễn ?

 

- người nào cũng có danh phận thái hậu ?

 

- có nhớ năm Ðại Bảo còn tuyển chọn gái đẹp trước sân điện ?

 

- kẻ phong lưu sẽ chết vì sắc ?

 

- cả hai ?

 

- anh muốn ám chỉ hành khiển ?

 

- có ai chết vì văn chương đâu ?

 

- hành khiển không chết vì gái ?

 

- cái án Lệ Chi viên đó ?

 

- căn rỗi chẳng hẳn ?

 

- vậy thì vua chết tại ai ?

 

- sao sa xuống phương nam đấy ?

 

- kế đô ?

 

- tiết chế chọn kiếp mà ?

 

- lẽ nào ?

 

- lời giối của Yên Sinh năm nào ?

 

- vậy lời Tảng là đúng ?

 

- đời sau, những người như họ Phan, họ Ngô đều không thông đạo lý ?

 

- luật phản hồi vĩnh cửu ?

 

- họ Thích, họ Lão đều nói vậy ?

 

- Heidegger, Nietzsche cũng tin ?

 

- tiết chế, hành khiển nghĩ thế ?

 

- lý đâu cả họ bị diệt ?

 

- tiết chế trở lại, tri kỷ như hành khiển không dám hy sinh ?

 

- đã hẳn, bài đại cáo đâu có khác lời hịch năm nào ?

 

- đó là cái lẽ của trời đất ?

 

- cái năm 42 thật nhiều chuyện ?

 

- mùa thu tiết chế đầu thai, vua chết, cả nhà hành khiển bị giết, bắt tội đến ba họ chẳng khác thường sao ?

 

- có liên hệ sao ?

 

- khi tiệp dư ở cữ, mơ thấy chốn tiên nên khi sinh bị người đuổi bắt, nếu không gặp vợ hành khiển làm lễ nghi học sĩ ra vào cung cấm rành rẽ thì đứa con đỏ kia đâu có thoát ?

 

- người cũng được phong làm Bình Nguyên vương mà ?

 

- anh có nhớ lúc vào ở kinh sư, lại càng sống kín đáo, không lộ vẻ anh minh ra ngoài ?

 

- chữ thời, chữ thế ?

 

- người chẳng thể phụ lòng tri kỷ ?

 

- cũng trong chữ thế đó mà khi người lên ngôi chỉ xưng là Thiên Nam động chủ ?

 

- hành khiển thật rõ thiên cơ ?

 

- cứu người ư ?

 

- không ? tiết chế phải ở ngoài vào mới thuận ý ?

 

- lúc xưa hành khiển cứu người có nói pháp lệnh không bằng nhân nghĩa, lại dẫn tri chỉ nhi hậu hữu định vậy mà cũng không khỏi số ?

 

- hành khiển khá không biết tri chỉ ?

 

- biết mới chọn đường chết ?

 

- có gì nghịch với Sein-zum-Tode ?

 

- rồi, hành khiển tìm được chỗ đứng ?

 

- đó là chuyện mấy trăm năm ?

 

- người cũng đuổi dòng họ động chủ ra khỏi xứ ?

 

- tránh sao ? khác nào thuở Chiêu Quốc theo gót giặc Bắc ?

 

- hành khiển thật phải chọn đường chết ?

 

- Thiên Nam là cứu cánh của tiết chế ?

 

- hữu nào không tận cùng ?

 

- chỉ cười bọn ngự sử ?

 

- anh muốn nhắc sắc dụ năm nào : khi Lệ Ðức hầu cướp ngôi, Ngô đã vì hắn trổ tài phong hiếnẦnay Lệ Ðức mất nước về tay ta, các người không biết vì ăn lộc chết theo hắn lại đi thờ ta ?

 

- vua thật không đố kỵ ?

 

- yêu, ghét không hàm trong lĩnh vực quyền lực ?

 

- vua ắt phải hữu quyền ?

 

- còn gì tỏ rõ hơn chinh phạt ?

 

- đạo lý có ở chỗ : đánh phản nghịch, cứu sinh dân, thánh triết phải tỏ bày uy vũ ?

 

- vua thật ngạo mạn ?

 

- trong văn chương ?

 

- nhớ khi quở Lễ bộ tả thị lang : ta xem Hồng Châu quốc ngữ thi tập của ngươi còn nhiều chỗ thất luật, ta chắc là ngươi chưa biết ?

 

- mùa đông năm 96 ở hành tại, ngẩng nhìn trời cao mà diễn tả tâm ý, phê phán Lý, Ðỗ, Âu, Tô sống lại vị tất đã làm nổi, duy có ta làm được, đâu hẳn chơi chữ lạ, khoe chữ khéo đâu ?

 

- có phải tâm ý của tiết chế ?

 

- băng ngọc u hồn nhập mộng vô ?

 

- há người không thấy lúc lẻn vào phòng trưởng công chúa ?

 

- tình có lồng trong quyền lực ?

 

- hà tất ? đời Quang Thuận khi mắng nhiếc kẻ khác : ngươi khi trước còn làm gia thần, dám nói phao ta đáng làm thiên tử, ngươi là thiên đế sao ? ngươi biết trước được việc đó ? ngươi là gian thần ? loạn thần ? tặc thần ?

 

- khi giết người thì hạ câu : hắn đã bội phản, ai buộc được tay ta không thể giết nó ?

 

- thật điều bất hạnh ?

 

- chưa đáng giết đã bị chết oan ?

 

- có phải tâm ý của tiết chế ?

 

- việc đời sau không liên can đến đời trước ?

 

- ha ? ha ? welthistorischer Zynismus ?

 

- cái biểu tượng Cha-Con trong Kitô giáo ?

 

- há Nietzsche đã từng chỉ trích : cái từ "Con" biểu hiện Nhập vào cảm thụ tập thể của biến hình toàn vật (phúc lành), còn cái từ "Cha" là chính cảm thụ này, cảm thụ toàn thiện và hằng cửu - tôi thật hổ thẹn thay cho Giáo hội mà nhắc đến cái biểu tượng này : chẳng phải là câu chuyện Amphitryon ở ngưỡng cửa "đức tin" Kitô sao ? và thêm vào đó cái tín điều "hoài thai vô nhiễm" nữa ? ...thật ra có hoài thai hữu nhiễm - mit dem Wort "Sohn" ist der Eintritt in das Gesamt-

 

Verklarungs-Gefuhl aller Dinge (die Seligkeit) ausgedruckt, mit dem Wort "Vater" dieses Gefuhl selsbst, das Ewigkeits-, das Vollendungs- Gefuhl - Ich schame mich daran zu erinnern, was die Kirche aus diesem Symbolismus gemacht hat : has sie nicht eine Amphitryon-Geschichte an die Schwelle des christlichen "Glaubens" gesetzt ? Und ein Dogma von der "unbefleckten Empfangnis" noch obendrein ? ...Aber damit hat sie die Empfangnis befleckt -

 

câu chuyện vợ Amphitryon là Alcmene không chịu ngủ với chàng cho tới khi nào chàng báo thù được cái chết của anh em nàng, trong khi Amphitryon lo đi làm nhiệm vụ thì thần Zeus thông dâm với cô dâu còn trinh và nàng sinh ra thần Heracles

 

- thật phỉ báng thánh thần ?

 

- quyển sách viết ra chỉ dành cho ít người ưu tú đọc ? có lẽ mấy người ấy chưa ra đời ? die Buch gehort den wenigsten, vielleicht lebt selbstn noch keiner von ihnen ?

 

- nên tương truyền khi Thiên Nam động chủ băng, gươm thần ấn thần cũng biến mất ?)

 

Hà nội đang ngủ kỹ trong những trận pháo long trời, lở đất ? chuyện của chế độ, lo làm chi ? khi chiếm cứ Lạng Sơn, Hà nội cận kề trong gang tấc ? chỉ một ngày, một đêm từ phủ Long Hưng Quốc Tuấn đã về tới kinh thành - những chuyện sau đó để mặc cho bọn chính trị-ngoại giao- thông tấn-sử thần nói sao thì nói giữa tháng Ba cộng quân đã cấp tốc rút về phương bắc tưởng như tiết chế tay nắm ấn thần chỉ ngang mũi kiếm đuổi giặc chạy dài

 

Ðặng Phùng Quân

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■

Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách

Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập