ca dao trong trí nhớ
thảo chi


Còn Cha gót đỏ như son,
Một mai Cha mất, gót con đen sì.

Không Cha bồng mỗi bước đi,
chân con mỏi quá Cha thì có thương?
Bỗng dưng tôi hỏi rồi buồn,
Cha ơi, Cha ở suối vàng thấy không?
Cây nhang tàn, hết cuộn vòng,
rụng rơi từng khúc, hay lòng con đây?
Con như con cá lạc bầy,
ngó quanh nước nước, mây mây mịt mù.
Con chờ nghe tiếng Cha ru,
à ơi...Cha chốn Thiên Thu. Đợi gì?

Mồ Cha, con chắc đã lì,
bao năm con chẳng trở về viếng thăm!
Dưới ba tấc đất Cha nằm,
con thì nghìn dặm, khóc thầm...nhớ thương.
Từ ngày dâu biển Quê Hương,
tóc con cũng trắng tuyết sương bên trời!
Tháng Mười, ôi tháng Mười ôi!
Thu phong trở ngọn, đất trời lạnh se.

Nắng Thu bệnh hoạn vàng khè,
tôi, hai con mắt đỏ hoe hồi nào?
Mở đầu bằng điệu ca dao,
đầy trong trí nhớ tràn vào tim tôi,
ngày xưa Cha hát à ơi...
ru tôi tròn giấc ngủ, thời ấu thơ.
Kìa vầng trăng bạc bơ vơ,
bóng con vạc trắng lững lờ chân mây.

Ai ngờ Cha Đông! Con Tây!
Tủi thân tôi, cá lạc bầy. Tủi thân.
Bỗng dưng thơ lại đứt vần,
cây nhang tàn lụn mấy lần tro rơi!
Trần gian, khuất bóng Cha rồi,
âm dương ngăn cách, xa vời nước non.

Còn Cha gót đỏ như son,
Một mai Cha mất, gót con đen xì!

Thảo Chi

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập