chuỗi thơ rời los angeles

hà nguyên du

 

một

phá chấp,

nhả hết những thán khí...

mạch hanh thông

ta mỗi lúc tưởng như một khai nhãn

môi nguyên đáng sẽ nở hoa mai...

hạnh phúc có thoáng chốc biến, hiện?!

vẫn phá chấp, phá chấp!

 

hai

nếu...

sẽ...

nếu...

sẽ...

giả sử..

thí dụ

giả sử

thí dụ

thật đáng tiếc!

mơ ước thành căn bệnh tương tư!

 

ba

vô lý chiếm cứ!

chẳng cớ chi thụ động!

rách bàn chân!

bỏng ngón tay!

Camus dẫu không hiện hồn

em vẫn là chứng nhân

chị cũng người trong cuộc

anh chính vai

bạn đã dự phần

cha diễn một đời khác chi Bồ Tát

mẹ trong tuồng như vị chân tu

 

bốn

thơ... thơ

tia chớp ý tưởng ...

nhanh hơn ánh sáng

chuỗi chuỗi ký hiệu

vồ chụp

truy đuổi

ghi nhận như đóng đinh

ngôn ngữ...

truyền lực

thơ...

giáng sinh!

ngỡụ diễm ảo...

tưởng kỳ hoặc...

em xõa tóc làm mây

thơ... bay vào vô tận

nụ môi ai nở khẽ?

âm nhạc xuyên tần

 

năm

rọ rại gối đêm

chảy nước mắt sống

ngáp dài

bầy quá khứ tấn công

hình ảnh Mẹ nhói tim

trăng quê người soi đau thấu ruột

hoa viễn phương tỏa buốt tinh thần

lời thơ nào cho ta ngủ được

tiếng ca nào ru miên êm êm

 

sáu

nói với chiếc lá thu

ngày tơ non

về những con sâu mùa

vết loang lỗ đã là di chứng

rễ ngàn năm còn khóc gánh gồng.

nụ hoa nở chưa lần trọn vẹn

trái đậu rồi khi chín không xong...

nói với những cụm mây

ngày xanh trong

về chuỗi tác nhân nhuộm trời đen đặc

trời trăng kia mất cướp lâu ngày!!

em rực rỡ đã là gai nhọn

anh chợt nhiên bôi bác mặt mày

 

bảy

cắn lưỡi

bậm môi

đi vào những ước định

dù tát những cái hố sắp cạn!

thơ vẫn nín hơi

qua truông

cái lờ ngờ chậm lục

sẽ mắc nước như khoai lan!

thua dã tràng!

nhỡ đàn có lên dây đúng âm

kẻo đôi tay không còn tuyệt diệu...

 

tám

chấp vá mãi những lỗ hổng

chẳng vứt được những dây mơ

trái tim có những căn bệnh không giải thích được

vị trí nào để em chiếm lĩnh?

thơ như nguồn điện cấp sáng!

mỗi ngày

tình khác chi công tắc..?

mạch đời tợ những đường dây!

 

chín

hương em

ấm trời mây

chim ký ức hót vang rừng mỗi sáng

ơi! nụ hoa xưa

một lần đến tặng

trao nhau kia

thương suốt lộ trình

dấu yêu nào?

như nốt ký âm!

ta bấm mãi trên cung đàn lỡ vận!

cõi cõi mênh mông

tóc nàng vương vấn?

lưu ly nào em cũng là thơ?

 

mười

manh nha hạt đắng

phụt tắt đèn chong

bão thời dọa nạt

arthur miller câm

thiên niên vỡ vụn

shakespeare

ngàn năm

shakespeare

vạn cõi

ngọt tay bay

như chùm tia hemingway

cụm ánh bùi giáng

cơn say lăn quay...

 

mười một

sởn sơ lá nõn

sương mai tiết trinh

tia hừng đông đón

em lay chuyển mình

nhựa uyên nguyên rớm

ta nhập vào thinh

con đường con đường

u u minh minh

xoắn trôn ốc gọn ...

vũ trụ thơ ..., linh

bước ai bước thỏa...

cho em hữu tình!

 

mười hai

chưa vỡ trái tràm

thấp thỏm với trận

ngã lẽ cớ sự

ta khóc mù tăm

em kề dâu bể

bước vấp mê lầm

trưa đâu mà xế?

ta sầu điếng câm..

 

mười ba

ăn mót cơm thừa

lũ trẻ côi cút

ngủ góc building

đường rác nhớp nhúa

thằng bé vô tình

đánh giầy tên bựa

gái gọi lô nhô

cáp bồ khách khứa

cán gộc cán vừa

tung tiền như gió

bà mẹ thúng bưng

em bán vé số

xe đạp như rừng

xe hơi lố nhố

mấy bác nông dân

nhìn trời than thở

   

 

hà nguyên du
May 5-99

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập