chuyện trò với phương nam
trà bồng


 Mặc dù có hàng ngàn sinh viên Việt Nam đang du học tại các nước tự do dân chủ, nơi có hàng trăm ngàn người Việt đang cư ngụ, nhưng chuyện gặp gỡ giữa người Việt đang sống tại những nơi đó với những sinh viên này là việc không thường khi xảy ra. Kết bạn thì lại càng hiếm. Có chăng thì chỉ vài trường hợp riêng lẻ, có tính cách cá nhân. Nếu không muốn nói một cách rất đáng buồn là cả hai bên đều không muốn làm ồn ào, khiến cho nhiều người biết.

Ðối với người Việt từ trong nước, thì trở ngại lớn nhất là hệ thống chính trị (hay nên gọi cho nó đúng tiếng Việt trong sáng là "thể chế toàn trị" tại Việt Nam) . Ði du lịch là để thăm chơi rồi lại về, ra ngoài này mà to tiếng quá nhỡ các tay kiều vận ghi tên thì sao. Còn đi du học là để tiến thân, thăng quan tiến chức trong hệ thống đó, chứ nào phải đi để liên hệ linh tinh, ngoài luồng. Trừ khi muốn tiến thân . trong tù! Ðó có lẽ là trở ngại lớn nhất, nhưng chắc chắn không phải là trở ngại duy nhất.

Riêng với người Việt hải ngoại thì cứ đổ thừa tại các quyền tự do pháp định cho nó chắc ăn. Quyền tự do biểu tình phản đối hay chào đón là một ví dụ. Nó đóng góp rất nhiều vào cái hố sâu ngăn cách người Việt. Gần như không có một phái đoàn Việt Nam nào ra ngoại quốc mà không bị biểu tình chống đối. Các sinh viên hay cán bộ đi tu nghiệp mặc dầu không bị biểu tình, nhưng chắc lòng cũng e ngại. Ai có ý muốn tìm tới các sinh hoạt dân chủ chắc cũng không dám.

Biểu tình phản đối là một cái quyền mà chính tôi cũng hành xử nhiều lần. Nhưng cái khó là không biết làm thế nào để các anh chị em trong một phái đoàn văn nghệ sĩ chẳng hạn, hiểu rằng các cuộc biểu tình không phải nhằm chống cá nhân họ. Mà ngược lại, có người còn muốn được mời họ về nhà dùng cơm và chuyện trò. Quyền tự do . quên là một ví dụ khác. Quên rằng đối với người trong nước "ai sao tui vậy, Amen!" không phải là một lối sống, mà là một lẽ sống. Ðã bảo là họ không có quyền lựa chọn gì hết mà. Cứ như thế mà người Việt tiếp tục nhìn nhau xa lạ, nhìn nhau nghi ngại, hoặc tệ hơn, nhìn nhau như những kẻ đối nghịch.

Nói thì vậy, nhưng nhìn nhau thân mật cũng không phải dễ. Một người quen đi ăn tiệc, trong bàn tiệc có một thực khách mà anh không quen, nhưng lại cố ý làm thân với anh. Sau này anh được biết người đó làm việc trong Lãnh Sự quán VN với vai trò kiều vận. Anh giận lắm, vì không muốn mình trở thành thành tích cho người khác báo cáo.

Tôi cũng có biết, nhưng không quen, hai sinh viên Việt Nam tại Úc. Họ là những sinh viên xuất sắc. Một người đã học xong, trở về VN làm việc, rồi được học bổng đi nghiên cứu thêm tại Nhật. Trong thời gian ở Nhật, cứ vài ba tháng lại đi Washington DC để trình bày các công trình của mình. Mặc dù tiền trợ cấp có phần eo hẹp trong xã hội đắt đỏ ở Nhật, nhưng cũng đủ để anh sống và làm việc rất thoải mái. Người thứ hai còn đang học và ở cách nhà tôi khoảng mười phút lái xe. Cả hai đều là bạn nghỉ hè của một người ngoại quốc làm cùng sở. Thế nhưng sau nhiều lần thăm dò và "bắn tiếng" qua anh bạn nọ, vẫn không có dấu hiệu gì là chúng tôi có thể sẽ liên lạc được với nhau cả. Ðược tự do như vậy, hai bạn sinh viên kia ao ước cái gì ? Cũng qua trao đổi với người bạn ngoại quốc kia tôi được biết hai bạn đó muốn định cư ở Úc. Tôi mà ở trong hoàn cảnh họ chắc cũng không mong gì hơn. Vùng đất này lành hơn đất nước nơi chúng tôi sinh ra.

Gặp nhau thì như thế, còn đọc nhau xem ra cũng không dễ dàng gì hơn:

Một bài viết về ông Hồ Chí Minh, gọi ông ta là "chủ tịch" đã có thể khiến nhiều người nổi đóa, vất bài viết, "văng" vài câu, thì còn nói chi tới việc đọc cho hết, xem tác giả viết cái gì. Nếu có đọc thì không chừng vừa đọc vừa run vì giận, thì lại mất khôn rồi. (thiệt khổ!).

Thật ra thì không khó phân biệt giữa những cuồng-tín-đồ của Hồ Giáo hay là những trung thần của Ðảng Triều, với những người viết độc lập.

Các bài mà một anh bạn thân của tôi từ Mỹ gởi qua, do một người viết mà chính anh cũng không biết là ai, thuộc loại đó - Một cây viết độc lập với Ðảng. Chưa kịp đọc thì anh đòi "feed back" ngay. Bài có phải của anh đâu mà nóng vậy ? Anh bảo người viết can đảm, hỏi tôi nghĩ sao? Tôi không đồng ý: trong hoàn cảnh của tác giả những bài đó, theo tôi thì phải nói đó là một người rất can đảm.

Tác giả, dưới bút hiệu Phương Nam, đã sinh ra và lớn lên trong lòng xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa. Tuổi đời anh chắc chưa bằng tuổi đảng của đấng sinh thành của anh. Anh thuộc thành phần được ưu đãi, cớ chi lại quay ra hồ nghi toàn bộ cột xương sống của chế độ? Xét lại từ Chủ Nghĩa Mác đến cả cuộc chiến tranh "chống Mỹ cứu nước"? Lại còn dám đặt những câu hỏi về tác phong đạo đức, sự sáng suốt cũng như tài năng của một người đã được Ðảng thánh hoá là ông Hồ Chí Minh?

Làm việc đó, tác giả Phương Nam đã tự giải thoát mình khỏi cái xà lim tư tưởng kiên cố mà Ðảng đã giam hãm cả nước từ hơn nửa thế kỉ qua. Anh đã có tự do tư tưởng. Nhưng anh không chỉ muốn cái tự do đó cho riêng mình, anh muốn nó cho cả dân tộc mình. Anh cũng không tham lam tới độ đòi hỏi "một triệu lần Dân Chủ" mà Ðảng đang rêu rao, anh chỉ muốn một thứ Dân Chủ đích thực cho Việt Nam thôi. Ðã là Dân Chủ giả hiệu thì càng nhiều triệu chừng nào càng gian dối chừng nấy.

Nhưng làm việc đó, Phương Nam cũng đãtự đưa mình vào một hoàn cảnh mới. Trong vị trí này của anh, và trong tình hình đất nước hiện nay, thì tù tội, khủng bố tinh thần, bao vây kinh tế, tai nạn giao thông,. là những điều có thể xảy ra nếu nhà cầm quyền Hà Nội biết anh là ai. Cũng vì làm việc đó, và không muốn liên lụy đến ai, anh đã phải tạm ẩn danh. Ngay đến những người thân của anh cũng không biết con đường anh đã chọn. Phương Nam có vẻ đơn độc, nhưng trong công cuộc vận động Tự Do Dân Chủ đích thực cho Việt Nam thì anh có rất nhiều bạn đồng hành. Những người bạn mới đó, mà anh đã trao đổi qua thư từ và dám "liều" gặp mặt là có cả tôi.

Sau khi trao đổi địa chỉ thì Phương Nam và tôi đã hẹn nhau đi ăn cơm tối, mà chúng tôi gọi là đi "nhậu" cho nó xôm. Ðón anh tại nhà, sau một hồi chạy loanh quanh chúng tôi tìm được một nhà hàng Việt Nam. Tôi thì thuộc loại "con gì cũng ăn" thành để anh tự do gọi món. Thêm vài chai bia cho có chút hơi men.

Bạn tán phét thì có lẽ anh cũng như tôi đều không thiếu. Tôi và anh tìm tới nhau không phải để tán phét, cái đó tính sau. Trong hoàn cảnh khá tế nhị này, tôi qui ước và chúng tôi đồng ý là muốn hỏi gì nhau thì hỏi, nhưng nếu anh thấy không tiện thì anh có quyền khỏi trả lời. Thỏa thuận như vậy, nhưng không có câu nào anh không trả lời tôi một cách thành thật cả. Chỉ có tôi cố ý tránh hỏi những chi tiết cá nhân của anh, phòng hờ việc mình vô tình "hại bạn" .

Câu chuyện quay quanh các bài viết. Tôi hỏi anh là trong một bài anh có trích ông Hà Sỹ Phu, ông ta nói quyền lực tự hủy là chuyện không có trong lịch sử. Thế mà sao anh lại kêu gọi một cuộc Trưng Cầu Dân Ý? Nếu nhà cầm quyền chấp nhận cho tổ chức Trưng Cầu Dân Ý thì có khác nào họ tự cáo chung ? Ấy là chưa nói tới sự thiếu vắng hoàn toàn các quyền tự do căn bản cần thiết cho một cuộc Trưng Cầu Dân Ý công bằng. Dân mình đã có cái quyền nào đâu ? v.v...

Anh trả lời là anh nào có thơ ngây mà tưởng rằng đòi để họ đáp ứng liền đâu. Bao nhiêu đề nghị hợp lý hợp tình của biết bao nhiêu người khác, đều đã bị họ lờ tuốt đấy thôi, làm gì họ. Ðó là chưa nói đến việc các người dân chủ ôn hòa còn bị hành hạ đủ điều. Phương Nam biết chứ và anh tạm gọi đây là "phương pháp khúc xạ" trong đấu tranh đòi dân chủ. Tức là đòi điều A, nếu được là tốt nhất. Nếu không được A, thì lại được những cái B khác.

Một trong những "cái B" khác đó là : khi họ đã phớt lờ hoặc từ chối đề nghị ấy cũng đồng nghĩa với việc tự họ đã bóc trần một cách rõ ràng nhất những điều ngụy biện, dối trá đã và đang hoành hành tại Việt Nam. Nếu họ cứ luôn rêu rao rằng: " Nhà nước CHXHCN Việt Nam là "của dân, do dân và vì dân; rằng lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo đất nước hiện nay chỉ có thể là ÐCS Việt Nam. Bởi vì đây là sự lựa chọn của nhân dân và của lịch sử "(!?) v.v. thì tại sao họ lại không tạo điều kiện để cho dân tộc ấy trả lời xem có đúng là như vậy hay không, thông qua một cuộc Trưng Cầu Dân Ý?

Tôi nói: cái đơn xin lập "Hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng" mới đây biểu thị việc này rõ nhất. Ðó là một nước cờ cao của những người dân chủ trong nước. Nhưng Ðảng và tham nhũng, theo tôi, đã tay trong tay ăn nằm với nhau từ hồi "giải phóng" tới giờ rồi. Còn trước đó thì sao ? Trong chiến tranh, chỉ có bom đạn với xương máu, lấy gì ...ăn, cho nên đành phải trong sạch thôi. Bây giờ mà xin chống tham nhũng thì có khác nào chống Ðảng đâu. Xem phản ứng của họ thì biết.

Anh thêm rằng thực ra trong chiến tranh cũng đã có tham nhũng nhưng mức độ còn giới hạn. Việc những người dân chủ trong nước xin thành lập Hội Chống Tham Nhũng và bị đàn áp đã một lần nữa bóc trần bộ mặt giả nhân, giả nghĩa của những kẻ bảo thủ nắm thực quyền trong ÐCSVN hôm nay.

Trong các bài viết anh đặc biệt không đả động gì tới hai lực lượng Công An và Quân Ðội. Theo anh đó là những bộ phận thừa hành, một khi có thay đổi về nhận thức và thể chế chính trị thì họ sẽ hành xử khác. Phương Nam nói điều này làm tôi nhớ lại đã có những tổ chức kêu gọi giải tán cả quân đội và công an ! Tôi đồng ý với anh rằng đó là những bộ phận thừa hành, nhưng họ đang ăn cùng mâm với Ðảng. Có biết bao nhiêu xí nghiệp, công ty được Ðảng "chia" cho quân đội,  công an để họ gắn bó với sự tồn vong của Ðảng thì sao ?

Theo anh thì cũng chỉ có một thiểu số trong các lực lượng ấy được ăn cái miếng bánh đó thôi. Còn đa số cũng phải gánh chịu những nỗi bất công chung của xã hội. Cái này thì tôi không đồng ý: sao lại là "thiểu số" được? Thiểu số sao họ làm cả nước thất điên bát đảo như vậy được, phải là đa số chứ ?

Phương Nam vẫn quả quyết đó chỉ là thiểu số thôi, nhưng là thiểu số nắm thực quyền. Anh gọi đó là "thiểu số mặt dầy, tai trâu", và số này thì "phỏng còn hy vọng gì" trong việc nhận thức lại? Còn đa số kia thì anh hoàn toàn tin tưởng rằng nhất định trong một tương lai gần họ sẽ có sự chuyển biến trong nhận thức. Rồi từ đó sẽ là sự chuyển biến trong hành động .

Anh tin rằng tình hình Việt Nam rồi cũng sẽ tương tự như tình hình của các nước Ðông Âu, Liên Xô cũ hơn 10 năm trước, hoặc như của Nam Tư mới đây: khi mà đa số quân đội và cảnh sát của các nước ấy đã nhận thức được ra vấn đề, rằng nếu cứ tiếp tục trung thành với Ðảng của họ, với chính quyền đương thời cũng là đồng nghiã với việc chống lại Tổ Quốc, chống lại nhân dân họ. Giả sử có một số nào đó vẫn còn mù quáng tuân theo lệnh cấp trên bắn vào những đoàn người biểu tình đòi dân chủ, thì chính những người vốn là đồng đội của họ trước đó sẽ bắn vào đầu họ, đấy là điều khẳng định. Phương Nam nhận xét thêm: Một trong những nguyên nhân khiến cho phong trào đấu tranh của sinh viên Trung Quốc, tại quảng trường Thiên An Môn vào tháng 6 năm 1989 bị đàn áp là do tình thế lúc ấy chưa chín muồi. Chính quyền nước này vẫn huy động được những đơn vị quân đội dám nhẫn tâm nghiền nát hàng ngàn sinh viên Bắc Kinh dưới xích xe tăng của họ.

Muốn có được một sự nhận thức lại thì cần phải có thông tin trung thực, gần gụi và có sức thuyết phục với đồng bào ta ở trong nước. Cụ thể là những bài phân tích ôn hòa, độc lập, không cần đao to búa lớn nhưng phải có lý, có tình. Chúng sẽ dễ đi vào lòng người hơn. Tình hình hôm nay đã khác xưa rồi, việc bưng bít thông tin dẫu có được bộ máy chuyên chính vô sản trong nước cố gắng đến mấy cũng vẫn bị chọc thủng những mảng lớn. Sắp tới đây, khi Hiệp Ước Thương Mại Việt - Mỹ thực sự đi vào cuộc sống, thì chúng ta sẽ được chứng kiến sự bất lực ngày càng rõ hơn của sự bưng bít trên. Và cuối cùng nhất định là sự phá sản hoàn toàn của nó. Ðó là quy luật tất yếu mà không một thế lực đen tối nào có thể ngăn cản được.

Nhờ có cái nhìn từ bên trong nên anh có phần lạc quan hơn tôi. Tôi hơi lo về những người dân chủ trong nước. Lý do chính là vì tôi thấy thế này: chỉ có các cán bộ nghỉ hưu đòi dân chủ hoá, rồi trong cùng lớp cán bộ nghỉ hưu đó, có người bắt đầu đòi dân chủ trên giường bệnh. Cứ theo cái đà này thì Ðảng cứ xoa tay chờ, những người dân chủ sẽ ra nghĩa địa dần, họ sẽ giúp chôn những người dân chủ với điếu văn chu đáo. Thế là xong. Dân chủ tiệt chủng. Ðảng khoẻ!

Phương Nam thì không nghĩ như vậy. Anh nói đất nước đã có Lê Chí Quang, có Nguyễn Vũ Bình, có các bạn trẻ ở Quỳnh Phụ - Thái Bình, Nguyệt Biều - Huế,.  dám đứng lên đòi tự do dân chủ và tự do tôn giáo, thì nhất định sẽ có nhiều bạn trẻ nữa dấn thân trong thời gian tới. Kể cả những người hiện đang làm việc tại các đơn vị, cơ quan nhà nước. Vấn đề là vai trò hỗ trợ của đồng bào ta ở hải ngoại lúc này lại càng quan trọng hơn bao giờ hết. Nghĩa là phải bằng mọi cách bảo vệ bằng được những tiếng nói dũng cảm đó, chẳng hạn là việc Quốc tế hóa những tên tuổi trên.

Nhân nhắc đến Lê Chí Quang, tôi hỏi anh nghĩ sao về bài "Hãy Cảnh Giác với Bắc Triều" mới đây? Theo tôi thì cái đó là lỗi tại nước mình, chứ can chi đến nước Trung Hoa. Ðừng nói chi đến Trung Hoa, ngay cả Việt Nam đây, trong một vùng đang tranh chấp với mình, nếu chính phủ nước láng giềng "biếu không" cho vài trăm cây số vuông lãnh thổ, thì mình cũng (giả bộ) gạt nước mắt mà nhận, chứ còn mắc cỡ gì nữa!

Ðiều tôi muốn nói ở đây là nước Việt Nam của Ðảng Cộng Sản Việt Nam có một chính phủ được mọi quốc gia công nhận là đại diện cho dân tộc Việt Nam. Nó là hợp pháp đối với thế giới. Cái gì họ ký thì dân tộc phải gánh chịu. Nó có đại diện cho anh hay cho tôi hay không, ai thích hay không thích chẳng ăn nhằm gì tới nó cả. Qua các tiết lộ đó, điều mà ai cũng biết, nay được xác nhận là: Ðảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn đặt nền tảng quyền lực của họ ở Bắc Kinh, chứ không phải ở sự tín nhiệm của dân tộc Việt Nam.

Nếu mình có một chính phủ dân chủ, một quốc hội do dân bầu qua tuyển cử tự do, với mọi quyền tự do được bảo đảm thì chắc chắn đã không có chuyện lén lút bán nước cầu vinh kiểu đó.

Phương Nam nói, theo anh hiểu thì mục đích chính mà luật sư Lê Chí Quang khi nêu lên sự kiện đó là để kích thích lòng yêu nước của mọi người dân Việt Nam. Rằng lòng tự hào dân tộc 4000 năm dựng nước và giữ nước của họ đã bị tổn thương nặng nề. Từ đó họ sẽ có những phản ứng mạnh mẽ đối với Ðảng. Tôi hy vọng anh đúng. Nếu không, mình chĩa mũi dùi vào Bắc Kinh thì lạc hướng mất rồi. Chính phủ nhỏ xíu của nước mình mà mình chưa làm gì được, lại lo đi "fix" chính phủ một nước khổng lồ khác thì quả là có hơi xa vời.

Anh thêm rằng hy vọng vào cái gọi là " Quốc Hội CHXHCNVN " đứng ra bảo vệ những vùng lãnh thổ và lãnh hải của cha ông để lại cũng thật là không tưởng. Thực tế đã chứng minh rằng: chúng ta không hề nghe thấy một đại biểu nào của Quốc hội khóa 10 chính thức đề cập đến chuyện này trên các phương tiện thông tin đại chúng. Nếu có cũng chỉ dám thì thào sau lưng, và điều đó thì chẳng có một giá trị thực tiễn gì.

Thức ăn cạn dần, nhưng sự quý mến của tôi dành cho anh thì càng về cuối bữa càng gia tăng. Còn nhiều điều để nói, nhưng cũng đến lúc phải đứng lên. Tôi xin phép anh cho tôi trả tiền. Thấy anh chần chừ, tôi bồi thêm một câu cho chắc ăn "Anh làm cho nhà nước, lại không tham ô hối lộ thì không thể nào giầu bằng tôi được". Anh lại ngần ngừ, chắc là kiếm lý do để dành trả tiền. Cuối cùng anh nói "Lần này tôi rủ anh, thành ra để tôi lo, lần sau tới phiên anh". Ðồng ý. Tôi luôn đứng hạng bét trong chuyện dành giật, dành trả tiền cũng không ngoại lệ.

Tôi chịu nợ Phương Nam một chầu, cái thứ nợ rất cần thiết cho tình bằng hữu. Thế mới có cớ tìm nhau để đòi và để trả nữa chứ. Trong khi chờ tính tiền anh nói: "Ước gì một ngày nào đó mình được ngồi như thế này với các anh H, anh T, anh L, anh K. và nhiều người khác nữa ở Sài Gòn hay ở Ðà Nẵng, Hà Nội gì đó. Muốn nói gì thì nói mà không phải sợ ai làm phiền mình". Tôi chưa hề gặp ai trong số những người anh kể, dù chúng tôi đều quen biết họ qua thư từ. Hình như anh cũng chưa, nhưng tôi cũng ước mong như vậy.

Thật khó mà tưởng tượng được. Trong khi anh còn đi học ở Hà Nội và chỉ lo lớn lên sẽ không còn "quân xâm lược Mỹ" để làm anh hùng đánh Mỹ thì tôi và gia đình ở miền Trung đang chạy gần chết để tránh cuộc chiến "chống xâm lược" đó. Nay chúng tôi cùng ngồi chung bàn, cùng nói một thứ tiếng với những trao đổi tâm đắc.

Những ngày tháng 5.1975, khi cuộc chiến mới tàn và tương lai tan tành trước mắt, tôi có ghé thăm bà cô ở Sài Gòn. Bên cạnh nhà bà có một gia đình khá nhanh chân, đã rời Việt Nam từ tuần trước, bỏ nhà. Trong khi họ hàng của họ thì nhanh tay cho nên căn nhà trống trơn, không còn đồ đạc gì, ngay cả hệ thống vòi nước. Một nhóm bộ đội đến đóng chốt ở đó. Ðang đêm nóng bức họ gọi cửa xin nước, bà cô lấy một bình nước bự trong tủ lạnh trao qua bên kia cho họ. Bà kể lại, giả giọng người bộ đội, bà nghe anh ta nói bên kia rào, với một bạn đồng ngũ của anh: "Này cậu, cái nước chi mà nó mát lạ ?". Tôi không khỏi phì cười vì dáng điệu của bà cô. Nhưng tôi vội hỏi bà là anh chàng nào, bà chỉ ngay người bộ đội đang đứng đấu láo với lũ trẻ quỉ quái trong xóm. Bọn con nít thích hỏi đi hỏi lại một câu: " Ngoài Bắc có TV tủ lạnh không?", để nghe anh chàng bộ đội tội nghiệp kia trả lời "TV tủ lạnh chạy đầy đường" làm trò cười cho chúng.

Tôi đã để tâm tìm những người mới vào mà biết nói thật, để chuyện trò. Nhưng chỉ hoài công. Nghe bà cô kể anh chàng bộ đội, tôi vội mừng. Nhưng là mừng hụt. Cái câu hỏi chân thật của anh bộ đội chỉ là "sự cố" của một khoảnh khắc "thiếu cảnh giác". Thế thôi. Mọi sự trở lại bình thường. Anh tiếp tục nói dối một cách chân thành, để sống.

Suốt mấy năm sau đó ở Việt Nam tôi không gặp được một công dân mới nào có khả năng nói thật. Tôi bàng hoàng. Tới ngày rời Việt Nam cũng chưa gặp được ai. Tôi thất vọng.

Ở Úc tôi tìm được những người "bộ đội" nói thật, nhưng chỉ qua các sách vở bị cấm tại Việt Nam. Khi đọc và gặp Phương Nam tôi biết là mình đã gặp lại được hình ảnh của người bộ đội năm xưa. Tôi mừng vì tôi sai. Phương Nam đã chứng minh cho tôi biết là còn, và còn rất nhiều những người Việt có khả năng nói thật, suy nghĩ độc lập, không vênh váo, không hằn học và rất tỉnh táo. Họ chỉ chưa dám ra mặt đó thôi.

Nhà Phương Nam đang ở cách chỗ tôi khoảng ba mươi cây số. Mai này anh về Việt Nam thì còn xa hơn, cả chục ngàn cây số. Một khoảng cách địa lý dài. Nhưng tâm tư của chúng tôi về một nước Việt Nam Dân Chủ Tự Do thật sự thì chỉ cách nhau một khoảng bằng bề ngang sợi tóc. Tôi vui mừng vì tôi sai.

 

Trà Bồng.
Australia - Tháng 11. 2001.

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập