điệu
đàng cơn gió
hoàng xuân sơn
Lòng đem xao xuyến một thời
trăng non chìm sau mái rạ
những đêm về sáng buông lơi
ngày điệu đàng cơn gió lả
Ôm bao la chân ruộng đồng
óng ả tơ hồng nắng mới
mắt dịu dàng ao nước trong
đăm đắm bờ xanh tóc gội
Tiếng thầm ru bờ bụi nhỏ
mà không gian đẫm vực chiều
môi hồng ai tô son đỏ
rực lòng như buổi vừa yêu
Ngại ngờ tay chưa muốn nắm
hạnh phúc vai đời mong manh
giọt sương tan trong miệng ngậm
run run mớm một dỗ dành
Xe lăn qua cầu nhật hạ
nắng trầm hát tiếng xưa kêu
móng buốt cây sai hình lá
rừng lẩn khuất giấu một điều
Về chút bụi mù nhân dáng
hương đời không tỏ gương câm
ừ cũng xao rồi tóc trắng
cây khô lìa một nụ mầm .
Hoàng Xuân Sơn
■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn |
Tin Văn |
Phỏng Vấn |
Ðiểm Sách |
Ðọc Sách
Thư Viện |
Thư Quán |
Nối Vòng Tay |
Biên Tập