tôi làm tôi mất nước*
nguyễn nam an
"nhớ bài viết cuối ở Nhân Văn..." Gởi phương giác 6400
Tôi không trách ai "tôi
làm tôi mất nước"
Chẳng đổ tội người tôi làm mất nước tôi!
Thế kỷ này thắng không bằng bom đạn
Thắng trên đầu môi hội nghị đãi bôi
Nay tôi trách tôi "tôi
làm tôi mất nước"
Đi lính vài năm đã "dù" cả chục lần
Những điện tín mẹ già đang hấp hối
Tôi thằng con tội đủ thứ nặng thân!
Tôi chạy chết cha thở
muốn bung lồng ngực
Tôi níu tuổi qua sợ hãi tuổi già
Chẳng lẫm liệt của anh hùng thuở trước
Mà hèn hèn cơm với áo ngày sau
Tôi trốn trong màu
thương nhớ đau đau
Hít thở khói xe tranh nhầu hư huyễn
Đã bao lâu vẫn chưa xong một chuyện
Của ngày đi đăng đẳng một lối về
Tôi mua cái nhà tạo mảnh
vườn quê
Giữ chân mẹ già giữ hoài không được
Mẹ lỡ sinh ra những thằng con mất nước
Bứng luôn mẹ đi hiu quạnh quê nhà
Nay mẹ có thêm những
thằng con khiếp nhược
Chỉ trông chờ người bạn cũ đồng minh!
nguyễn nam an
Trung Thu
10.01.2001
* Tên tác phẩm của nhà văn Lê Văn Phúc
■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn |
Tin Văn |
Phỏng Vấn |
Ðiểm Sách |
Ðọc Sách
Thư Viện |
Thư Quán |
Nối Vòng Tay |
Biên Tập