trễ
nguyễn nam an


 

dĩ vãng cuộn tròn giòng chữ viết

trễ hai mươi năm muộn một đời

vài cuốn tập mượn ngày xưa người có biết

có nhiều khi ngồi gò câu lục bát tình tôi

 

trễ, ra đi, trở về bên giếng cạn

muộn, mùa trăng soi đáy nước không tròn

vọng động lòng đêm múc hoài gàu lãng mạn

con cá lội buồn giòng nước cạn héo hon

 

trễ, hai mươi năm lần cuối về không gặp

con bồ câu gù gù nhừng âm buồn

ai đứng bên hè tay víu nhành ổi thấp

tôi thương tích về có lúc muốn ở luôn

 

bắt chước ai tôi tập tành uống rượu

thơ viết lên tường em giữ dưới hiên che

đọc Mường Mán "từ trăng lên lầu nguyệt"

mình hiểu lòng nhau, thơ đã biệt chưa về

 

trễ hai mươi năm muộn màng lời gởi gấm

nước giếng sau hè con cá bé còn không

đàn bồ câu gù gù trong tổ ấm

đêm trăng về tròn khuyết giữa mênh mông

 

trễ, hai mươi năm thơ run giòng chữ viết

nay em có ngày mười lăm tiếng trước tôi

hai thời điểm quay vòng như hai kiếp

trễ, âm thầm, tôi cũng muộn cuộc chơi

nguyễn nam an

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập