tổ quốc ơi,
với chúng con
Người cao hơn cả sự sống

phạm ngọc cương


"Người ta lớn bởi vì ta quì xuống"

Lâu nay tôi cứ hoài nghi khi đọc một số tài liệu nói về hành động bán nước của lãnh đạo đảng CSVN. Nhưng đêm nay nỗi ngờ vực ấy đã được một bài viết của nhà luật sư trẻ Lê Chí Quang củng cố. Trong bài "Hãy cảnh giác với Bắc triều" anh viết rằng Hiệp định biên giới trên bộ ký tháng 12/1999 và Hiệp định Vịnh Bắc bộ ký tháng 12/2000 giữa hai nhà cầm quyền Hà Nội và Bắc Kinh đã làm Việt Nam mất trắng 720km2 trên bộ và 10% Vịnh Bắc Bộ.

Xin hỏi nếu các tư liệu về vụ này của Lê Chi Quang là chính xác thì những ai còn cho mình là người Việt Nam mà không bị thắt ngực, tức thở hoặc xây xẩm mặt mày?

Đã có nhiều định nghĩa và cảm nhận khác nhau về Tổ Quốc. Với tôi, người có một tuổi trẻ bèo dạt mây trôi, dù đã nhận không ít giấy tờ của nhiều quốc gia, vẫn luôn coi Việt Nam là Tổ Quốc lớn lao duy nhất của cả đời mình. Tôi tin rằng nhiều người Việt khác ở hải ngoại cũng vậy. Tổ quốc với mỗi chúng ta là chính hạt cây đời của mỗi người, là cái bất biến và không có gì đổi được. Hạt đấy cắm ở đâu, được chăm bón và sinh trưởng trong điều kiện khí hậu nào đó là chuyện khác.

Ta có thể mang ơn thật sâu nặng những đất nước đã dung dưỡng ta, cho ta phát triển một cách đầy đủ nhất những khả năng của con người. Nhưng trước tất cả vẫn là từ đâu ta lại có ở trên đời, và không một cái hai ba bốn nào thay thế được cái đầu tiên ấy.

Đó là điều khó ai có thể chối bỏ.

Tôi muốn viết những dòng này gửi đến nhà cầm quyền Trung Quốc đương đại. Tôi muốn nói với họ rằng họ dẫu thông minh mà đã làm điều quá dại dột. Trung Quốc đang lên, ở vị trí càng cao thế giới sẽ nhận diện Trung Quốc càng rõ, và con mắt sẽ càng xét nét. Tinh thần bài Trung Quốc với nhiều nguyên nhân đang dâng cao ở nhiều nước. Trung Quốc lại đang ôm mộng xưng bá thiên hạ. Hiện nay là ở khu vực, mai sau muốn tiến lên cấp độ toàn cầu. Nhưng làm người hùng không dễ. Người Trung Quốc tài năng, nhưng cái đó có quan trọng bằng tình thân hữu, lòng độ lượng? Hãy nhìn vào khối các nước văn minh, ở cương vị đầu tàu họ đã phải làm những gì và cộng đồng nhân loại nhìn ngó họ khắt khe như thế nào. Hơn lúc nào hết, Trung Quốc đang cần thời gian để phát triển và hòa bình để tạo dựng, vậy mà các người lại đâm đầu đi nhồi thuốc súng vào tương lai.

Vấn đề chủ quyền lãnh thổ luôn là vấn đề rất nhậy cảm trong tâm hồn từng dân tộc, dù ở thời đại ngày nay con người đang canh tác và gặt những mùa vàng bội thu trên cánh đồng trí tuệ chứ không phải là trên đất cát. Nước Trung Quốc về mặt tỷ lệ dân số trên diện tích đất đai cao gần gấp hai lần Việt Nam (Bình quân đất/đầu dân hiện nay ở Trung quốc là khoảng 0,008 km2, Còn Việt Nam là 0,0042 km2). Các người còn thèm thêm đất đến thế ư? Một lần nữa các người vẫn chỉ là triều đại phong kiến trá hình khi các người rỏ rãi trước từng nắm đất. Và không chỉ với Việt Nam, việc hành xử về vấn đề lãnh thổ của Trung Quốc đã luôn gây căm hận cho hàng loạt nước. Chính các người đã dồn các nước lân bang vào cùng một trận tuyến thật quyết liệt chống Trung Quốc..

Trung Quốc đang có nhiều tiềm năng để mở được những cánh cửa lớn của thời đại. Nhưng hiện nay Trung Quốc cũng đang sa lầy trong những thách thức sống còn. Trong lịch sử chưa có một thể chế độc tài nào song hành dài hơi cùng một lãnh thổ rộng lớn và cư dân đông đúc. Các vấn đề dân tộc, tôn giáo cũng đang từng giây từng phút hun nóng từng tấc đất Trung Hoa . Kinh tế tăng trưởng, nhưng bài toán kinh tế chưa bao giờ giải quyết nổi quá bán tổng các vấn đề của xã hội loài người. Và sự phát triển mất cân đối trầm trọng giưã các vùng lãnh thổ đang ngày càng dìm Trung Quốc lún sâu vào nguy cơ bị những cơn địa chấn lớn về xã hội.

Tôi, dù là một người ngoại tộc, vẫn thấy xót xa cho số phận của một dân tộc đã từng là một trong những bà đỡ của văn minh nhân loại. Một dân tộc từng vĩ đại như vậy mà hôm nay đang ra tay đào thải những đứa con ưu tú của mình. Hàng năm chỉ riêng một nước Canada đã tiếp nhận cả hai chục ngàn nhân tài trẻ tuổi từ Trung Quốc chạy sang định cư theo chương trình độc lập (tức là di dân chất xám). Cơ thể Trung Hoa đang nhỏ máu.

Tôi muốn viết những dòng tiếp gửi các đảng phái và phong trào đủ loại của người Việt hải ngoại. Tôi biết rằng nhiều người trong các vị nuôi mộng ước tương lai sớm được ngồi vào mâm cỗ quyền lực ở quê nhà. Không có gì là xấu ở đây nếu các vị là những người thực sự có khả năng điều hành ở tầm vĩ mô. Có tài và tìm gặp cơ hội để thi triển tài năng là niềm khao khát chân chính ở đời . Nhưng liệu đã có mấy tổ chức của quí vị (dù chỉ là) chính thức lên tiếng với nhà cầm quyền Trung Quốc qua các Sứ quán của họ hay nhà cầm quyền Việt Nam về chuyện này chưa? Tôi từng được hân hạnh đọc khá nhiều tuyên bố, thông báo của biết bao nhiêu đoàn thể bấy lâu nay nhưng chưa thấy có lời đanh thép nào để chặn đứng chuyện đi đêm xấu xa của hai nhà nước Cộng sản đó, cũng như nhằm thức tỉnh công luận của lương tri và lẽ phải về chuyện hệ trọng này. Vậy thì để chứng tỏ nhãn quan chính trị của mình, hay nói đơn giản hơn là khả năng và trách nhiệm của một trong những người đang nuôi hy vọng được làm chủ đất nước tương lai, xin quí vị hãy lên tiếng bảo vệ nồi cơm ngay đi. Kẻo khi cơm hết, nồi mất thì lấy đâu than củi đấu tranh và nếu có còn chăng nữa thì sẽ đút vào cái lò nào để nhen ra ngọn lửa?

Tôi muốn viết những lời sau dành cho Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam. Xin quí vị bình tĩnh nghe sự thật của chính những gì quí vị từng rao giảng. Các vị thường hay nói một đằng làm một nẻo, nhưng khi các vị dùng chữ "CƯỚP" chính quyền là đã lột đúng bản chất thật của quí vị. Và vì là của ăn cướp nên quí vị cũng phung phá nó ghê gớm quá. Quí vị mới có hơn bốn mươi năm cầm quyền mà đã vung tay đốt lòng quật cường của cả một dân tộc có bốn ngàn năm lịch sử bằng cách dẫn nó đi qua suốt bốn cuộc chiến với ngoại bang là Pháp, Mỹ, Campuchia, Trung Quốc, và một cuộc chiến với chính đồng bào ruột thịt của mình. Các vị cướp quyền của cả một dân tộc. Quí vị luôn cho mình là anh hùng, vậy mà các vị lại thậm thụt với " Thiên Triều" làm gì vậy? Các vị "khôn nhà dại chợ" chăng?

Nguyên cớ gì khiến các vị sợ hãi Trung Quốc quá như vậy?

Các vị lo cho tương lai của nền an ninh quốc gia ư? Các vị đã luôn nhượng bộ Nhưng miếng mồi nhỏ không đủ no lòng con beo đói. Các vị đã tính đến bước nhân nhượng nào tiếp nữa rồi? Từ Lạng Sơn về Hà Nội chỉ có tròm trèm một trăm sáu mươi cây số, cứ đà này các vị còn lùi cột mốc biên giới đến đâu nữa? Thời loạn cùng chút đảm lược đã cho quí vị được ngồi trên những chiếc ghế tuy xiêu vẹo nhưng vẫn là cao nhất của quyền lực Việt Nam hiện giờ để các vị làm những điều ấy ư?

Hơn lúc nào hết thời đại ngày nay đã cho Tổ quốc ta một cơ hội chưa từng có về an ninh quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ. Nhận thức chính trị chung toàn cầu đã thay đổi. Vấn đề chiến tranh hay hòa bình đã là không là cuả riêng mỗi quốc gia mà là cuả chung toàn nhân loại. Sự ràng buộc lẫn nhau từ kinh tế, viễn thông, quân sự, ngoại giao và chính trị đã đun đẩy tất cả các quốc gia vào thế liên kết chặt chẽ. Hơn bất cứ thời đại nào trước đây, Việt Nam ngày nay có quan hệ ngoại giao với trên 180 nước và vùng lãnh thổ, có vô số các loại hiệp định song phương và đa phương. Ngay trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương đã có nhiều quan hệ lớn giúp ta làm đối trọng như với Ần Độ, Nga, Nhật Bản, Hoa Kỳ, Úc và khối Asean.

Nhưng dồi dào nhất vẫn là khả năng phòng vệ của chính chúng ta. Dân tộc ta vốn có truyền thống kiên cường bất khuất. Hơn nữa chưa bao giờ chúng ta có một lực lượng đội ngũ trí thức hùng hậu và dân số đông đảo như lúc này. Chỉ cần học lại cha ông và thêm ít kinh nghiệm của ngay những người hàng xóm gần ta như Đài Loan hay Nhật Bản là khá đủ hiểu cách chống nhau với anh hộ pháp láng giềng.

Việc chúng ta cần làm là cởi mở hơn nữa để phát huy mọi tiềm năng của dân tộc. Dựa vào sức mạnh thời đại, thông thoáng tối đa hòng lôi kéo tối đa các cường quốc đầu tư mạnh mẽ và ráo riết vào nước ta. Được đan quyện vào những lợi ích lớn, họ sẽ  ra tay hỗ trợ khi có biến.

Tôi đồ rằng các ngài đã quá lo cho sự vinh thân phì gia của các ngài nên mới cầu viện ngoài để dẹp thù trong. Nhưng các ngài hẳn không quên rằng Gorbachev từng được cả thế giới hoan hô rầm rỹ mà vẫn thất cử tại nước Nga. Cựu Tổng thống Bush-cha dẫu thắng trận vẫn thua Bill Clinton vì Clinton có chính sách hướng nội hợp lòng dân Mỹ. Chính các ngài đổ quân vào Campuchia cả chục năm mà rồi khi lập chính phủ liên hiệp vẫn phải kéo ông hoàng Sihanouk về, vì thời ông cai trị nước Campuchia thịnh vượng nhất.

Lòng dân luôn hướng về lực lượng nào đảm bảo cho họ nhiều hơn tự do và thịnh vượng. Lòng dân nhất thời có thể sai, nhưng về lâu dài luôn luôn đúng. Các thế lực ngoại bang không bao giờ đảm bảo nổi sự bền vững của một chính quyền phản bội quyền lợi dân tộc.

Theo truyền thuyết được ghi lại trong cuốn Việt Nam sử lược của tác giả Trần Trọng Kim thì khi Mã Viện đánh được Trưng Vương có dựng cây đồng trụ khắc sáu chữ: "Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt". Nghĩa là cây đồng trụ mà đổ thì người Giao Chỉ mất nòi. Người Giao Chỉ đi qua lại chỗ ấy, ai cũng bỏ vào chân cột đồng trụ một hòn đá, cho nên về sau chỗ ấy thành ra núi, phủ mất cả, đến bây giờ không biết cột ấy ở vào chỗ nào. Qua hành động lịch sử này nước Trung Hoa đã đóng một cái đinh vào trán nước Việt. Nhưng ơn giời, người Việt đã không chết vì cú đánh thâm độc đó. Da thịt của người Việt đã đùn lên tạo cho họ cái trán dô bướng bỉnh, trở thành gien di truyền truyền kiếp. Trong suốt chiều dài lịch sử của mình họ đã nhiều lần biết nói "không" một cách lẫm liệt hào hùng với Thiên triều. Cái sở trường của nước Trung Hoa nhiều lần bị cái sở đoản của Việt Nam khống chế. Các vị cướp được quyền nên các vị cũng hòng tưởng bán được nước chăng? Các vị đã sai lầm đến hai lần trong cùng một hành động, bị ngay cả quan thầy khinh bỉ và nhân dân căm ghét.

Các vị đừng lo bị mất chính quyền nếu các vị không bán nước và còn dũng khí. Thời đại nay trò cướp giật đã bớt đi nhiều rồi. Chính quyền cũng như mọi vòng quay khác của xã hội loài người sẽ được vận hành bằng những phương án văn minh hơn. Các vị đã phải mở nhiều cánh cửa, nhưng các vị cũng đang cố công xây nhiều đập mới. Nhân dân Việt Nam hiện đang sống như nước. Các vị cần biết sợ điều ấy. Người xưa đã dậy rằng nước trông hiền hoà nên nhiều người chết đuối, lửa trông ghê gớm nên ít người phải bỏng.

Các vị đang đau đầu nhức óc để giải bài toán thịnh vượng và quyền lực. Bài toán đó thời đại đã giải ra rồi. Về đối nội các vị đã cải cách và chấn hưng được phần nào nền kinh tế quốc gia, về đối ngoại dù thân sơ các vị đã có giao du với đủ mọi nước trên thế giới. Các vị đang mạnh hơn các đảng anh em của quí vị tại Đông Ấu vào những năm 90 của thế kỷ XX nhiều lắm. Đó là sự thực! Chân lý của sự "nắm" về thực chất bây giờ lại phải là sự "thả". Các vị thả cho dân về với ruộng thì đất nước đủ ăn, thả cho giáo dục thì dân trí phát triển, thả cho tự do kinh doanh thì đất nước tăng tốc, thả giá vàng thì hết lạm phát...Cũng như vậy thôi nếu quí vị tháo cánh cửa độc tài ra thì chính quyền ở lại với quí vị...

Ông Giang Trạch Dân- quan thầy của quí vị- đang mở rộng cánh cửa đảng cộng sản Trung Quốc cho trí thức và doanh nhân của Trung Hoa cùng ngồi vào. Hành động này về thực chất chính trị cũng là một sự thả để mà nắm đó thôi. Nhìn rộng ra thế giới, các thể chế vững vàng nhất là các thể chế có biên độ mở rộng nhất. Thịnh vượng và phồn vinh song hành với tự do và dân chủ. Các vị cũng là đồng bào của tôi, nên tôi hy vọng rằng nhiều vị trong số quí vị sớm tỉnh táo mà có những hành động thích hợp. Hắc ín không sơn đen nổi mặt trời, hãy đọc lại những gì mà Giăng Giắc Rútsô viết trong "Bàn về Khế ước xã hội", mà chính quí vị đã cho in bản dịch tại Việt Nam từ năm 1992: "Kẻ mạnh không phải lúc nào cũng đủ mạnh để mãi mãi làm người thống trị nều như hắn ta không chuyển lực thành quyền và chuyển sự phục tùng thành nghĩa vụ". Theo các chuẩn mực cuả văn minh hiện đại các vị là những kẻ tiếm quyền, các vị có ít nhiều sức mạnh, nhưng cách duy trì nó không song hành với cách chiếm đoạt nó.

Dân tộc ta đã đi ra từ một quá khứ quằn quại bi nhiều hơn hùng, nếu không có những cảnh tỉnh sâu sắc thì ở thế kỉ mới mỗi con dân nước Việt lại được đặt trước những sự trả giá mới, có thể còn lớn lao và kinh hoàng hơn nhiều những gì con người có thể tưởng tượng và chịu đựng trong suốt thế kỷ trước.

Chúng ta cùng đang đứng bên ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới. Sự bắt đầu của một thế kỷ ta chưa biết đã không diễn ra trên toàn cầu một cách tương đối yên ả như mặt biển lăn tăn sóng trong một buổi bình minh vừa ló dạng. Nó tiềm ẩn đầy nguy cơ và thách thức như những dòng hải dương nóng lạnh khác nhau đang vần vũ và luân chuyển trong sâu thẳm đại dương. Điều mà ai cũng cảm nhận là mỗi con người, mỗi dân tộc dù muốn dù không cũng không thể cứ thập thò mãi ở nơi ngưỡng cửa của thời đại. Những tay quán quân bơi lội giỏi nhất của thế kỷ XX cũng chưa chắc cưỡi được trên đỉnh các ngọn sóng của thế kỷ XXI, vì một điều rõ ràng rằng một trong những đặc tính của lịch sử là sự trồi sụt của các số phận. Các tay mơ đang lóp ngóp mang chuồn chuồn về cắn rốn để học bơi chắc chắn sẽ có hụt hơi, nhưng sự đột biến như một trong những hi vọng mong manh nhằm tạo điều kiện khẳng định bản lĩnh cho kẻ yếu trong các cơ hội cũng sẽ luôn diễn ra. Sân khấu cuộc đời vô cùng hấp dẫn, nó chuyên hứa hẹn những pha li kì và gay cấn, như nó vẫn từng có vậy, theo dòng chẩy bất tận của thời gian.

Mấy hiệp định mà hai nhà cầm quyền cộng sản ký kết trên đã lột của Việt Nam mấy miếng da đầu (vùng biên giới phía Bắc), nó cũng đồng thời cắt mấy ngón tay Tổ Quốc (vùng biển và vùng thềm lục địa giàu tài nguyên Vịnh Bắc Bộ). Những kẻ nghịch tử thời nay đã biến non sông của Tổ tiên thành tàn tật. Chủ nghĩa dân tộc đã bị nhân loại lên án nhiều lần, nhưng những người tôn thờ chủ nghĩa đó còn có thể biện minh cho tấm lòng quá yêu thương Tổ quốc của họ. Những hành động này của nhà cầm quyền Việt Nam không thể lấy bất cứ lý do gì bào chữa được. Tòa án lương tâm Việt Nam sẽ dành cho họ bản án nặng nề nhất.

Cùng với đà công nghiệp hóa và toàn cầu hóa, các thành phố lớn sẽ phát triển nhanh chóng. Chỉ nghĩ tới những mô hình như Mexico city hay New York city có tới cả khoảng 30 triệu dân mỗi nơi thì nước Việt Nam dù hôm nay có mất đất hay mất biển cũng vẫn còn chỗ cho mọi người Việt cư ngụ. Nhưng tấc đất của cha ông để lại không phải chỉ là tấc vàng. Nó còn là máu thịt của mỗi người Việt Nam. Sự mất mát này cũng chính là một cơ hội để những con người có tấm lòng với nước cầm tay nhau bỏ qua mọi khác biệt bảo vệ lấy giang sơn, xây dựng một nước Việt Nam mới. Tổ quốc của chúng ta sẽ không chỉ là nơi sản sinh ra những hạt giống Việt mà còn phải là nơi tốt nhất cho các hạt ấy nẩy mầm, lên hoa và kết trái.

Lời cuối cùng tôi muốn gửi đến luật sư trẻ Lê Chí Quang. Dù chưa một lần gặp, và sống xa anh cả nửa quả địa cầu tôi vẫn thấy anh thật rõ. Đêm nay ở phía tây bán cầu tôi đã sung sướng và thương cảm đến rơi nước mắt khi nghĩ về anh. Trên bầu trời của Tổ Quốc trái tim Đan-cô đang rực cháy như ngọn đuốc soi đường.

Chúng ta và rất nhiều con dân của Tổ quốc đều hiểu rất rõ rằng: Tổ Quốc còn cao hơn sự sống.

pham ngọc cương
Toronto 15/10/01

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập