em qua sông, ta nợ một ân tình
đức phổ


 

Có đôi khi ngày dài vô tận
hồn trống trơn một khoảng rất tình.
Em đâu hiểu đó là ngày ta lận đận
chẳng phải chuyện thị phi mà
                                   chỉ chuyện riêng mình.

Tình bạc ác đời nay ai chả hiểu
nói yêu người là giáng họa xuống đời ta.
Tưởng tiếc mà chi, chẳng thà xin kết liễu
một đường tình, bằng một nhát gươm lia. 

Mới bữa trước nồng nàn câu tương hiệp
bỗng tay lìa ân ái buổi hôm sau.
Chuyện thường tình ai hiểu, chỉ ta đau
ta đã nợ ân tình người đâu hề hay biết! 

Ta chẳng phải một tay dũng liệt
chỉ xoàng thôi, một gã si tình.
Có khóc thêm chi cũng chỉ dòng bi thiết
chọc cho đời khinh miệt đứa vô minh.

Em qua sông, yên phận gái qua sông
ta ở lại điếng cuồng trông nước rút.
Trơ cùng ta những tháng ngày bạc nhược
khi nợ một ân tình đâu dễ bước ung dung...

Đức Phổ
24-11-02, Atlanta.

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập