ai xô ta về phía tuyệt tình
đức phổ


tặng nguyễn thị ngọc lan

Ai xô ta về phía tuyệt tình

thân quỵ ngã chẳng buồn đưa tay vịn.

Chiều nắng quái đã nghe chừng bịn rịn

mà gió chao phi cảng đến nghiêng lòng!

 

Trao dải khăn màu lụa chợt phai hồng

phút lưu dấu chia xa lời nghẹn tắt.

Ai biết được giữa mông mênh trời đất

có hai người cúi mặt. Giấu lòng đau!

 

Buổi sơ đầu trời khiến thiết tha nhau

mà ân oán không gieo, đời buộc trả.

Ta nợ suốt, khất với tình lần nữa

chờ giêng hai tháng rộng nối năm dài.

 

Người vội về cho kịp buổi sớm mai

thuyền kẻ lạ biết đâu lường. Cạm bẫy.

Ta giăng lưới nửa đời tình. Tình sẩy

vết chàm trơn nhuộm đắng một linh hồn.

 

Gượng rót tiễn người chung rượu đầu hôm

sầu dốc ngược đáy ly còn trơ mộng.

Khi bừng tỉnh tim gan dường cháy bỏng

máu đông khô, chết đứng một thiên tài.

 

Thôi người về cho kịp buổi sớm mai

ta lỡ vận quen rồi, sá chi lần tình phụ.

Nhìn phi đạo tưởng chừng tên đao phủ

nhẫn tâm vung nhát chém tuyệt tình!

Đức Phổ
11-11-02, Atlanta

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập