những bài thơ tháng chín
lê vũ thúy ái


 

Ngồi lại

 

Hãy ngồi ngồi xuống đi em

Nghe tôi kể chuyện một ngày rất xưa

Cũng chừng ấy cũng chiều mưa

đón em tan lớp cho vừa khát khao

 

Hãy ngồi ngồi xuống nghe em

tựa lưng vào gốc thông già chờ nhau

cũng chừng ấy một đoạn đường

tiễn em cuối phố gió tung giải mù

 

Hãy ngồi, ngồì xuống, nhé em

Cho tôi dạo lại đoạn đầu tình ca

có chăng như bụi đường xa

Nghe không em? Ấy ! những lời rất chân

 

Ngồi đi em, ghé thật gần

cho thơm hồn cỏ những ngày âm u

Ngồi em, em nhé ! mùa thu

vàng tay tôi hốt - hốt đầy tay - thơ

 

Hỏi em, em có rất gần

như con sâu nhỏ thốn phần thân sanh

cúi đầu tìm nhặt tóc xanh

lơ thơ sợi bạc đã thì vướng taỵ

 

2000

 


 

Sàigòn đó! Bản tình ca

 

 

Sàigòn, trời vào thu chưa em?

Cỏ buồn nghiêng, bước chân thơ dại

Ai qua đó để ân tình vương vãi

nửa mảnh đời một góc trời quên.

 

Sàigòn những ngày thu lang thang

Se sắt chiều thu rụng lá vàng

Trời quên chưa điểm mùa sương khói

Cho em buồn nhịp bước chân hoang.

 

Sàigòn trời vào đông chưa em?

Bụi sương rơi trên nóc giáo đường

Nghe trong gió có mùi hương cỏ dại

Hay hương thơm của tuổi dậy thì.

 

Sàigòn có chờ ta không em?

Có tiếc nụ hôn quá dịu dàng

Của người con trẻ về thăm mẹ

Sàigòn bây giờ còn, mất những ai quen?

 

1986

 


 

Em Cho

 

Tôi tìm tình yêu

em cho một nửa

như đoản tác rời

trên giấy xếp đôi

 

Tôi tìm nụ cười

từ nhạc thơ Ballades

Chopin buồn một mình

nụ cười không trọn

 

Tôi đi tìm mãi

hát điệu Barcarolles

vọng từ đò Venise

chờ em lỡ hẹn

 

Tôi tìm linh hiển

bên thềm tôn giáo

cổ áo Schubert mục

em xé làm đôi

 

Tôi chập chờn tôi

ôm sonat dưới trăng

nơi Beethoven thương nhớ

trầm lắng đoạn đời

 

Tôi theo chân người

qua bao thế kỷ

xin một lời yêu

em cho một nửa

 

2000

 


 

Thủy Tranh

 

 

Gió cô đơn cất cao diều cuộc sống

Hương thời gian tím ngắt mộng hư không

Đường đam mê đầy nặng nỗi chờ mong

Và dẫy chết sau hai hàng lá úa.

 

Ta đứng đây chót đỉnh cao thầm lặng

Trông xuống đời lòng buốt giá mù khơi

Nét hoang vu đầy đọa khoảng lưng trời

Giam tối cả bình minh thời nắng lũ.

 

Thời gian trả ta về không gian cũ

Rụng xuống cành cúc tím tội tình xưa

Trả nợ người - nợ đã vừa chưa

Bao năm tháng sao gót mưa , chưa vộị

 

Gió ngàn thưa đưa mây về kẻo tội

Góc phố buồn thêm - nữa chút hờn xưa

Gót chân đưa in mãi dấu sao vừa

Ta, một thuở mơ hồ đâu đã gặp

 

Giữa đời quên ta một cõi đi về (*).

 

1996

 

(*) Cảm tác "Một cõi đi về" cuả Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập