chiến tranh
nguyễn xuân hoàng


tháng ba ở san jose có hôm trời mưa
nhỏ thôi
mưa không đủ ướt tóc ướt vai áo ướt mũi giày ướt cỏ
dù đôi khi gió rất lớn
và lạnh
lạnh kỳ cục lạnh xám như đám mây trên cao
lạnh buốt xương
lạnh như những mối tình khi phải nói lời chia tay
lạnh như một hôm hai người giật mình nhận ra
bao nhiêu năm trời chỉ là ảo vọng

 

tháng ba ở san jose có hôm trời mưa

em lên net hỏi tôi

hôm nay là mười bảy anh biết không?

thì sao?

liệu ngày mai có chiến tranh?

liệu ngày mai có chiến tranh?

liệu ngày mai có chiến tranh?

và máu và xương và nước mắt và ....

 

tối nay cnn chiếu cảnh gia đình có ba người con

đi quân đội

cậu con trai cái bê rê đen rộng hơn đầu,

mặt còn mụn trứng cá

đứa con gái vừa lớn ngực cao mắt nhìn thẳng

nhớ gì?

"nàng có ba người anh đi bộ đội....

những đứa em nàng có em chưa biết nói"

hôm nay là mười bảy anh biết không?

liệu ngày mai có chiến tranh?

em hỏi tôi qua internet

 

bush đứng một mình trong tòa bạch ốc

thảm đỏ dưới chân

cô đơn

liệu ngày mai có chiến tranh?

cái màn hình đầy những câu hỏi của em

liệu ngày mai có chiến tranh?

chiến tranh chiến tranh chiến tranh...

 

em sinh năm 1975

năm nay 28 tuổi

chiến tranh việt nam đã qua 28 năm

 

em đã lớn lên ở thành thị

tôi đã lớn lên ở vùng quê

đời sống em êm đềm, em nghe nhạc heavy metal

tôi chạy loạn suốt thời thơ ấu

đã nghe "bà mẹ gio linh" và "thiên thai"

và "nắng chiều" và tiếng súng

đã nhìn thấy nhà cháy đã nhìn thấy người chết

đã thấy máu chảy đã bị thương tích

đã yêu vội vã,

đã chia tay bất ngờ

đã chôn một tình ái

 

liệu ngày mai có chiến tranh

ở một nơi tưởng rất xa

cái xứ dầu hỏa của người iraq

nơi có ông saddam nhiều râu

đạo hồi

nhưng em đã nhìn thấy tai nạn trên đường phố mỗi ngày

đã thấy new york 911

đã thấy lửa cháy ở los angeles

động đất ở bắc california

iraq không xa nước mỹ đâu

chiến tranh bây giờ không có mặt trận

trên trời dưới đất

trên biển trong rừng trên đường phố

và sa mạc

chiến tranh trong mỗi gia đình

cả trong tình yêu của mỗi chúng ta

 

chiến tranh hả?

đồ chó đẻ

những cụm khói đen

những viên đạn đồng

những quả bom sinh hóa

những tan nát và chia ly

và nước mắt

và lạnh căm và máu và bóng tối

 

ôi chiến tranh

ta thù ghét mi!

 

chiến tranh hả

đồ chó đẻ

nó đã giết

cha tôi mẹ tôi anh tôi chị tôi em tôi

nó đã giết

bạn bè tôi người yêu tôi

quê hương tôi  đất nước tôi

 

liệu ngày mai trái đất sẽ ra sao?

liệu ngày mai chúng ta có còn nhìn thấy nhau?

Liệu ngày mai trong sân sau nhà tôi hoa có còn nở

như một bài thơ của nhất hạnh

 

liệu ngày mai có chiến tranh?

ôi chiến tranh

đồ chó đẻ

ta thù ghét mi!

 

nguyễn xuân hoàng
san jose 9 giờ sáng

thứ ba 17 tháng ba, 2003

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập