6 khúc
nguyễn hòa trước
đem mỏng-manh về tự thẳm xa
trộn miên-man một màu như khói
vút sao băng châm lướt trên da
nở gai nhung quấn thơm lụa-là
không-gian thêm chút vô cùng nữa
nhả trút hơi dài sợ thiếu hơi
thở sâu phổi nở nhìn chưa đáy
bám vào đâu trơn tròn tơ ơi?
đầu vỗ mắt khan ngày chửa hạ
thả xương cứng vào ngâm sông trong
lượn lăn chìm nổi sóng tưng-bừng
vớt lại thân về trông rất lạ
bỏ tim này đi mua tim mới
một phút vô-tư ngại giữ gìn
bến lạ thuyền xa chi vội tới
buồm lơ lòng gọi gió hong lên
đón trăm hoa đua sắc cùng giờ
mưa sẽ vần-vũ trời khô tạnh
dây bao vòng trói vẫn tung-tăng
dây sắt vân-vê đời vỡ rạn
đời vỡ hồn tan hàng vạn nhỏ
hưởng làm sao hết, hỡi mê âm?
08.02.95
long-lanh hạt dẻo chảy hoài
đêm nhao-nhác nổi vân-đài lân-tinh
gương sâu lồ-lộ trăng tình
vàng loa cánh tím rập-rình sóng bơi
mơn-man rộn gió leo người
hà hơi lồng-lộng giọng cười thu phân
mỏng tênh da lột chưa làn
đêm mênh-mông tự vô lần đêm xưa
rách sờn đồi nhọn chân thưa
rừng khô-khốc ngả lưng hờ bấp-bênh
tay nâng-niu mộng-du lành
khúc thanh-âm thổi bọt ghềnh vỡ mau
suối ngầm bước sỏi lao-xao
vũng quen cát lạ thức-thao mắt hè
thân trần-trụi lợp sương che
chưa sang bến khác đã bề-bộn thêm
chèo nhanh ngón oải đủ thèm
vỡ đôi ân-ái khóc lem-luốc người
tròn xoe nuốt nghẹn-ngào cười
cởi phăng áo buốt lạnh, rời-rã đi
trôi trôi trôi biệt phương về
mai đời bới lại cỏ lề dạt mưa
07.19.85
dừa nghiêng sóng dũa xuôi ghềnh
vầng trăng nhiệt khói lững bềnh-bồng rơi
ấm rêm ẻo-lả hơi cười
sợi rung ném 6 phương đời vỡ toang
tóc gân trói tả-tơi đàn
ngón khua xoắn-xuýt rộn-ràng xiêm-y
châu thân mạch gõ thầm-thì
vào sa-mạc cởi gió thề-thốt mưa
thỏa-thuê kiếp lạc tình cờ
hát se-sắt giọng tỉnh mơ tập-tành
tảng lờ đá núi lạnh tanh
trầm lăn sông đỏ bụi thoăn-thoắt trèo
chùm khô lá quắn mốc-meo
chấm đêm gợn giữa ngày hiu-hắt tàn
đen quay-quắt lụa dòn tan
xám da đỏ mắt hình vàng lõa nâu
nhìn đi xương thịt lên màu
mỗi chân lông một điểm trau-chuốt mời
bước rong gót bỏng khan lời
xối cơn say khướt đã đời phiêu-linh
sao tan còn lại bóng mình
vuốt tim nhỏ máu vỗ tình-tang dây
07.30.95
tình dây nghiến nát tim đồng
đường lên cao vút vẫn chùng lắng sâu
phên tre rỉ-rả cơn rào
khăn choàng giậu cũ gió vào xổ tung
song song duỗi mấy phím lồng
xuýt-xoa cát nhộn-nhạo tròng ngón đưa
ủ-ê dấu mặt cũng thừa
bởi chưng màn lụa rũ vừa kéo lên
tơ bông vãi trắng trăng viền
ai đem hết hạt ngà chêm lối về?
ôi chao người thức chờ khuya
xõa bay 4 hướng tóc thề buộc sao
được bao nhiêu đó nghẹn-ngào
đem luôn cả lấp-khỏa màu đất nung
nhỡ mai góp đủ nắùng nồng
lá ưu-tư liệu sẽ khăng-khít cành?
nếu đang chờ nhịp vỗ nhanh
ngại chi chẳng bám vội thành âm kia?
vẫy chân vùng đạp khói mê
xác quên hồn thấy yêu mê-miết đời
góc vườn cấy hạt đau rơi
nước trong phấn sậm cánh tươi tốt dần
09.07.95
Nguyễn Hòa Trước
■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn |
Tin Văn |
Phỏng Vấn |
Ðiểm Sách |
Ðọc Sách
Thư Viện |
Thư Quán |
Nối Vòng Tay |
Biên Tập