Christian Choisy - Etude Grand Nu Bleu

theo mưa mà về

nguyễn hòa trước

 

ngày 1

 

"Em ngồi nghỉ. Anh bày sơ vài thứ ra. Rồi chúng mình xuống phố."

 

"Em phải tắm cái. Suốt nửa ngày chưa đụng tới nước. Đã nhớ!"

 

"Anh vào kiểm-tra vòi nước nóng. Bà chủ bảo lâu chưa ai thuê, có thể nước bị nghẽn hoặc bẩn. Con ốc vặn của nó hơi lỏng. Túi đồ nghề để dưới lavabo."

 

 

Phòng khá sạch. Vài sợi nhện tít góc cửa sổ trông ra vườn hông. Bóng điện 100 nến treo lủng-lẳng bằng sợi dây dính trắng vôi. Nắp chụp bằng nhựa đục, rỗ hoa, mẻ một góc nhỏ hình lưỡi liềm. Nếu tối, mở đèn, trần nhà sẽ là góc trời với cả trăng sao. Bồn tắm bầu dục nửa sứ nửa nhựa. Hai chiếc khăn tắm màu xanh vắt úp nhau trên thành nhôm của một trong hai ô formica. Vuông xà-phòng Camay đựng trong hộp nhựa hồng. Bàn chải. Lưới phễu thiếc nhằm giữ tóc lại nơi lỗ thoát nước.

 

Ông xoay nắm sắt. Nước khục-khịch, càu-nhàu, ra, hậm-hực, nín, ri-rỉ, và đột nhiên cười rộ. Lòng bồn tắm... đỏ ngầu. Lợn-cợn những hạt đen to nhỏ. Lòng suối mùa mưa. Dưới và trong nó là một phần đất trôi theo luồng nước. Hình-ảnh rõ nét nhất trên đoạn đường dọc theo Cam-Ly, chạy từ Couvent des Oiseaux xuống. Thông xanh bốn hướng, ở trên. Nước, đất, trắng, hồng nhi-nhô phía dưới. Xoay hết vòng. Nước ộc òa, sung sướng. Nó đã bị giam từ bao lâu rồi? Tự-do trả dần cho nó màu trắng pha eau de javel. Lúc này ông mới nhìn thấy sương. Sương lờ-lờ màu vữa vôi. Thích chí, ông khoắng bừa hai tay xuống. Nóng lắm. Có thể dùng được rồi. Ông siết vòng ngược lại.

 

Ông mở cửa (hồi nãy, vào, ông nhớ không hề đóng). Người ông lạnh run, nóng sốt. Ông vừa mới tắm xong. Ngoài kia, chị đang chờ cơm. Ông sửa-soạn nụ cười xin lỗi. (Thể nào rồi chị cũng, "gớm, ngâm cả tiếng đồng hồ! Trời lạnh. Ngày nào cũng tắm! Sạch cho người. Phòng ốc như bãi rác." Được mắng quả là cái thú!) Ông lom-khom, chéo hai tay lên vai, ra.

"Xong chưa, anh? Ơ, anh làm gì lạ thế?"

"Đói quá. Ắn được chưa, ch..i... A. Em!"

 

"Anh làm gì trong đó lâu thế? Ướt cả hai tay áo đây rồi. Đến tội! Tại em cả thôi!"

 

Ông ngô-ngơ:

 

"Anh thay quần áo mới rồi mà. Ơ! Không. Không. Em này, nước trong rồi. Nóng lắm. Em vào tắm đi. Không cần mở hết cỡ, bỏng đấy."

 

Cô cởi tuột áo ngoài. Trong, mỗi nịt vú. Mỏng dính. Đen ngòm. Nhọn liễu. Tảng thịt màu đất ướt mưa. Nước từ đỉnh, từ vòi ào-ạt cười khanh-khách ưỡn ào xuống vực. Chưa kịp chóng mặt, mắt ông đã tối sầm. Cô vất úp nó lên đầu ông, cười khoái-trá. Tiếng cười biết đi, đang chạy. Mùi da con-gái-sắp lên-chức-đàn-bà nồng hơn buổi xế trưa lúc hai người xuống xe, nghẹt hai lỗ thở.

 

 

"Trời sắp mưa rồi. Lại khá tối. Chúng mình lỡ chuyến đi dạo mất."

 

"Mưa thành-phố này cản-trở được ai đâu. Nếu muốn, mình vẫn có thể đánh một vòng dốc ngắn rồi trở về mà áo, tóc vẫn khô rang."

 

"Nhưng cơn chiều nay có vẻ "nhiệt-đới" lắm. Em kinh-nghiệm rồi. Không bằng nhìn bức tường mây xám ướt càng lúc càng dầy và nặng hơn mà từ cửa kính này mình vẫn trông rõ, nhưng bằng sự râm-ran trong da thịt và nhịp tưng ti-tách trên da cánh tay em này." (bậm môi, nản), "Chán anh quá! Anh không rời mắt khỏi cột thu-lôi trên đỉnh gió kia nhìn xuống em phút nào được sao?"

 

"Ừ. Thì đây." thở ra, vuốt, rùng mình, "Cánh tay em lạ thật. Lông không phải là măng, mà là sợi. Chưa từng thấy người con gái nào có lông tay dài rậm như em. Gọi nó là đám rong được lắm; và em, nàng-cá. Hay khoa-học hơn, ..."

 

"Người-vượn?" cô vênh-váo. "Đủ sức lôi anh khỏi cây gậy gió trên ấy chưa?"

 

(chúng từng khiến tôi mất ngủ. Những ngày mới quen. Em biết? Không nơi nào trên cơ thể em kích dục hơn chòm lông đen trên hai cánh tay.)

 

Ông chống tay vào thành gỗ đẩy người ra sau. Hình như giọt mưa thứ nhất cũng cùng lúc bay tạt vào gờ cửa nơi tay ông vừa rút khỏi. Giọng thảng-thốt của cô nhanh bằng giọt nước rơi:

 

"Em không sai mà. Da thịt em có tiếng nói."

 

Cửa kính đập ầm. Gió. Hồi nãy, chưa có. Khi nó đến, mùa này, là có dỗi hờn. Gió hất ông từ sau. Với sức chính mình, ông chỉ đi được bước thứ nhất. Những bước tiếp sau là do sức đẩy của tiếng la của cô trước mặt của gió sau lưng.

 

Cô gái đỡ ông bằng cách ôm ông vào. Cô vững như tháp. Mùi phấn của thời-gian trước mưa khô, hăng, kích. Nó ghim chân ông lại. Cô cười dưới nách ông:

"Anh như chiếc lá ấy thôi. Đàn ông gì mà nhẹ hơn bấc."

 

Rùng mình, lùi. Ông thấy mình nhẹ thật. Cô không còn trì trên áo ông. Ông cười phiền-muộn:

 

"Em phát ngôn muộn mất hai thập kỷ."

 

"Em không thể chào đời khi bố mẹ em chưa quen nhau." Cô sắp khóc.

 

Và khóc ngay:

 

"Anh suýt làm em ngã. May mà anh nhẹ hơn em."

 

(tôi không hiểu được em. Chúng mình cứ như nói hai thứ ngôn-ngữ khác biệt. Một nhánh thế-hệ mới đội lên từ cây người đòi hỏi nhả theo nó một loại nhựa ngôn-ngữ [hoặc chí ít, ngữ-vựng] tương-ứng. Con người đi mãi không về được bến đợi.)

 

(bây giờ em cứ nói. Nhưng lúc nãy. Trời! Tôi nghe lầm? Không phải em. Mà là... chị... chị ấy! Chẳng lẽ giọng người nào phát từ vật cản (vạt áo ngay nách ông, của cô; còn của chị... từ ...?) cũng giống nhau? Với mẫu số chung như vậy, sao tôi còn mãi bơ-vơ? Tồi tệ quá! Thèm thuồng suốt đời ư?)

 

"Mình đi thôi, em." Vớ vội chiếc ô.

 

Cô hớt-hải:

 

"Anh. Em xin lỗi. Mưa rồi kìa. Đi thật à?"

 

"Anh đã nói. Ngày đầu tiên đến thành-phố, điều đầu tiên anh sẽ thực-hiện là thả bộ dưới mưa. Mưa đã thủy táng trong nó phần đời cũ của anh. Anh muốn tìm lại."

 

"Cũng xong. Đó là cho việc của anh. Còn cái rùng mình của anh. Chưa xong được. Anh phải trả lời em." cô thở ra, dợm gót.

 

"Thì cứ chờ về hãy hay." Ông đáp liều. (cô nhạy đến thế à?)

 

Dĩ-vãng. Phải, dĩ-vãng. Cả hai người đều nghĩ. Kẻ chưa nói. Người chưa hỏi. Song đã gặp nhau. Cần đâu đến ngôn-ngữ kia chứ?

 

Cô đã ra trước, mở ô từ lúc nào. Ông chỉ mỗi việc khóa trái cửa lại, bước theo.

 

 

Con dốc ít đá, nhiều đất thó. Đỏ ngừ, ròng ướt như tảng thịt vừa ra khỏi lò giết thú. Mưa chỉ mới bắt đầu. Cái khiến nó ướt trơn là lớp nước đọng lại từ những cơn mưa trước.

 

Hõm đất cuối dốc do xe ủi xây nhà không được lắp. Nó có đó từ chục năm nay. Người ta nhìn thấy nó hàng ngày. Nhóm "người-ta" nhích hơn chục này là nhân-số cộng lại của 3 căn nhà cổ của sở Bưu-Điện. Có thể vì lười; có thể lỗ sâu chẳng gây trở-ngại gì cho việc lưu-thông (còn một lối tắt đánh vòng qua trường B.Đ.), có thể vì chủ-nhân ngôi villa hào-nhoáng kia là tay thế-lực (tránh voi, đẹp mặt), họ phớt lờ. Chiếc lỗ cứ thế, nhờ thời-gian, lâu ngày, biến thành vụng ao nhỏ. Cỏ mọc không nhanh bằng cây. Lại là cây hoa. Hướng-dương. Cả vài chục bụi châu chụm vào nhau. Phần dưới nước óng-ả. Mặt trên um mướt. Những cánh hoa to như những bụm trời nhỏ màu vàng khật-khưỡng trong gió. Chúng chuyển theo chiều nắng. Loại hoa khôn lanh nhất. Như người. Tồn-sinh đĩnh-đạc. Như người.

 

Hình như chúng là loài vô hương. Sắc cũng thường. Vẻ đường-bệ của chúng làm ông nghẹt thở. Chúng hút bớt khí trời của ông. Ông không chút nào ưa chúng. Ông lại đãng trí. Hồi còn sinh-viên, có lần tưởng trong tay là giấy thừa, ông vất cả xuống hố bài luận kỳ-khu định mang vào trường nộp (không lỗ sâu này, nếu đó chỉ là mặt đất, ông đã không vất đi). Một lần ông đề-nghị mấy người hàng xóm chung tiền thuê xe đất lấp. (lúc ấy, lỗ còn nông.) Lão công-chức sắp hưu-trí nhà sát cạnh trợn đôi mắt đầy gân máu, khịt chiếc mũi dị-ứng kinh-niên, "cậu có điên không đấy, cậu sinh-viên Triết-học? Cuộc sống này quá thừa người, chỉ thiếu hoa. Cần tôi nhắc lại không? Thế-giới này đã quá nhân-mãn..." Rồi bực tức bỏ đi, mồm lẩm-bẩm philo-folie và mấy chữ treo vần thật chối tai, le temps des assas...sins! Inconcevable... misérable! hélas!

 

 

Căn nhà. Nơi hai người vừa rời khỏi. Trong bóng chiều mỏi lười trông như bức bưu ảnh lâu năm, nước hình đã mờ. Nhưng các sợi thép gió thắt-thẻo đứng từ dưới dốc này, vẫn tỏ. Xưa, ngồi trong lớp học, ông vẫn nhìn thấy chúng. Nép giữa các lưới bủa của chúng là căn nhà, nơi ông bao tháng ngày sống trọ. Ông đã từng náo-nức mong giờ tan lớp. Từ giảng-đường HH, từ trong những phòng 3, 4... nhỏ hơn mượn tạm của khu Khoa-Học, ông đã đánh đu bằng tưởng-tượng trên một vài trong các sợi vô-tuyến, tuột xuống. Dưới, là sát phòng ăn. Bữa cơm đã dọn. Nhìn vào, mắt đã cào, bụng đã sôi với màu sốt cà chua đỏ khoanh tròn trên bụng các vuông đậu hũ chiên vàng. Ông thích món này nhất. Và chị cũng sở-trường nhất với món ăn này.

 

"Đói lắm. Em ăn trước được không chị?"

 

"Học trò học trẹt mà chẳng phép tắc chút nào. Anh sắp về. Chờ anh mươi phút nữa không được sao?"

"Ôi dào! Món này chỉ để ăn với cơm, không phải để nhậu với "Ông-Già-Cuốc-Bộ." Em không thích rượu. Anh lại. Nhưng anh sẽ không "si" món này như em đâu. Cho em ăn, xem như chị trao của báu đúng người, gây được phước lớn. Em cảm ơn chị trước kẻo... no quá lại quên!"

(bĩu môi):

 

"Cái thứ hư-đốn như cậu, chẳng ai cần đến lời cảm ơn."

 

"Chị đừng chê em quá thể. Rồi ngày nào đó em bỏ đi, chị sẽ tha hồ mà buồn." (rìa môi của chị... mật sánh nhầy rợn hơn miếng đậu sốt cà trong miệng! Cúc áo trễ. Hai bọng thịt lồi, khó dạy! Đ...iên lên được! Cơn đói vọt xuống dưới.)

 

(Buông đũa đứng dậy.)

 

(giật giọng):

 

"Kìa. Cậu ăn đi chứ? Giận chị à? Con trai mà hờn mát hơn cả con gái!"

 

"Không ngờ chúng mình đã là của nhau. Có như thế, em mới được anh cho lên thăm "vương-quốc" của anh như thế này."

"Mình không bỏ công cho phần đầu mà được hưởng phần kết. Cây không trồng, vẫn được ngắm hoa. Em luôn là người may-mắn, trong học-hành, lẫn trong tình-cảm."

"Nếu em dứt-khoát được với em: gặp anh là điều may-mắn."

Mấy mươi năm? Có thể mấy thế-kỷ cũng nên. Cũng không sai khi bảo rằng mới hôm qua. (cúi xuống, chỉ) Em nhìn đây (quay lại) dấu dép này chỉ có thể là của anh. Mặt đất sét mùa mưa là bản khắc tinh-xảo và bền vững nhất mà mùa mưa tặng cho con người. Anh còn nhìn được con số 40 (khổ dép) lộn ngược. Dân bản thị, chẳng ai mang dép vào mùa mưa, nhất là để di-chuyển trên các mặt đường ít đá nhiều đất thế này. Em chưa từng đội mưa xuống phố hoặc từ phố về. Ba bốn cây số từ cuối dốc này trở xuôi (và trở ngược) không là gì cả. Cái "là-gì-cả" là đoạn đường trăm thước (lên, xuống) giữa căn nhà trên kia và đầu dốc này. Thoảng khi, mưa từng đợt ba bốn ngày liền. Thị-xã không hiếm những cơn mưa bụi, mưa phùn, mưa hạt mà mỗi loại được sắp-xếp theo thời-biểu cố-định luân-lưu kéo suốt 7 tháng của năm. Nhưng mưa mịt trời nhầu đất, âm-thầm kiên-định; mưa như một thứ "gây-gổ" của thời-tiết (mà bác tài xe lam cho biết; và mình đang chứng-thị một phần) này quả là điều đôi-co không dễ chịu chút nào của "nàng" cao nguyên hết sức nhu-mì. Sỏi, đá nhỏ, đá cuội, đá của mặt đường bị bóc, vì nặng, nên chỉ bị nước hất dạt hai bên triền. Lớp nhẹ hơn, lớp bụi là-là trên cùng, ngay những phút mưa đầu, đã bị thổi tắp vào các rãnh thấp. Lớp đóng cọc phía dưới, lớp đất thứ hai, lúc này độc quyền miễn-cưỡng hứng cả muôn vòi hỉ-xả rót từ không-trung. Trộn với cái mà nó vừa nhận, nó rùng mình lột xác thành vữa hồ. Hồi xa-xưa không đến nỗi nhầy khiếp như vậy. Từ ngày có cái hố hoác xuống cân bằng với sự trồi lên của các trụ nhà kia, đất thừa không chỗ đổ, tràn qua cả mép này, con dốc (lối lưu-thông chính của hơn chục con người của 3 gia-đình công-chức của khu thép gió) mới trở nên trắc-trở. Đôi chân học trò nhà giàu thành-thị của em chưa từng lội trong nhớt. Hai cánh tay mảnh-khảnh của em chưa hề giăng cánh tạo nên thăng-bằng tối-thiểu cho mỗi bước tới. Em chưa bị, chưa được cảm-giác mình đang trôi cùng với mặt đất, đang là một phần của dòng nham thạch. Với địa-thế thế này, giày ống là phương-tiện hữu-dụng duy nhất.

Anh lại không ưng loại bottes nhựa hôi, bít bùng. Phương-tiện bình thường của anh là loại giày da, giày bata, dép sandales, nếu mặt đất còn giữ được độ khô cuối cùng. Quá ranh-giới đó, hai bàn chân trần là gia-sản cơ hữu, rất đắc dụng. (khổ nỗi, anh lại thích được như trẻ con, hào-hứng nhào chân trong sình lầy!) Vào mấy tháng này, phần da chân đạp đất của anh được sử-dụng tối đa. Chị vẫn đùa, số đất đỏ mà anh mang về, nếu cạo ra để dành, không bao lâu sẽ gầy đủ luống; gieo hạt cao-su hay cà-phê lên là thượng sách.

Vẫn là ngôi nhà cũ. Nó cũ từ khi anh còn trọ học. Bây giờ, trở về, không thể bảo nó cũ hơn được. Đặc-tính bất-biến khả-ái này được anh dành riêng cho nó mỗi khi nói và nhớ về. Phần năm thế-kỷ thăng-trầm, trên đất nước tang-thương của chúng mình, có cả hàng trăm thành-phố, hàng vạn ngôi nhà cũ-kỹ hơn nó. Nhưng những ngôi nhà kia, những thành-phố kia ít ra đã có một thời mới-mẻ. Người ta rời bỏ, tìm về. Nao-nao, xúc-động vì dáng phôi-pha của chúng. Trong chúng, người ta nhìn được thời-gian. Cái thời-gian lớn chia đều cho những móng thời-gian nhỏ, cạy từ những cạnh góc trơ lì, những lớp bụi, những vết trầy mòn kiến-trúc. Mỗi hơi ta thở sẽ thổi lên đám nhung-nhúc li-ti là kết-cấu chặt-chẽ của cái tổng-thể. Trước nét tàn-phai của những hiện-hữu ngỡ như đầy đủ gan góc sóng bước cùng thời-gian, con người sẽ tự thấy mình bị mài vẹt gấp nhiều lần, mà trong đó, con số lớn hơn là nhận từ cái tổng-thể kia.

Ngôi nhà này không thế. Nó là ngôi nhà có thời che-chở nắng gió cho anh. Tuổi học-trò, khi anh bước vào, nếu nó sẵn ngần ấy viên gạch, ngần ấy khóm cỏ bồn hoa thì với tuổi dông-dốc hiện thời, trở lại, con số vẫn không suy-suyển. Thời-gian tròn trịa; và cái gọi là dĩ-vãng không tìm được ngóc-ngách nào trong đó để ngụ. Chỉ có hiện-tại: một hiện-tại ngày ngày anh được nhìn ngắm chị, say-mê, khờ-khạo, và ... mệt-mỏi hơn! Không cần soi gương (trời hỡi, góc tường bếp kia vẫn còn tấm kính chữ nhật dài anh đặt mua và do chính tay anh đóng trên dưới 4 kẹp ốc hoa-mỹ màu đồng, để... chị vừa nấu ăn, nghe nhạc, vừa làm... dáng!), anh vẫn biết mình không chút nào thay đổi. Tựa như anh mới về Sàigòn chơi mấy ngày, rồi lên. Không gặp chị trong nhà. Có lẽ chị đang dạo chơi đâu đó dưới lõm vừa ươm mấy gốc mimosa phía sau vườn. Anh sẽ ra ngoài, tìm chị. Hoặc không thì rồi chị cũng sẽ về, và sẽ, (mắt trợn, môi bặm, chút ít nước bọt làm trơn câu nói) "ơ, cậu lên sớm nhỉ? Từ-Thức chán trần-gian rồi à?"... "Hay! Tối nay, chị đãi chầu xôi gà luộc khu nữ Học-xá. Lâu rồi không ăn, thèm." (anh [chồng chị] hoặc đi trực, hoặc nằm "nhai" báo, lười; cậu con trai chưa biết lái Honda. Ai chịu xuống phố đêm mua về cho chị, ngoài cậu "học-trò-học-trẹt" này?)

 

 

ngày 2

Cửa sổ trông xuống vạt trồng cải hoa. Nắng bây giờ mới nhô lên được. Chòm tóc thông non bạc trắng một khoen. Chói ánh trời, một chú ong chui nhanh vào tâm cánh hoa tầm gửi. Lâu lắm, không thấy chú trở ra. Ông mỉm cười, rời mắt, trượt theo bờ lài xuống hai cọc gỗ treo chiếc gầu múc nước giếng. Nhà vườn vừa xong phiên tưới. Thửa đất vắng tanh. Màu đất đỏ au bốc khói. Những chiếc đầu xanh trơn tóc cặm ngang, dọc thật đều. Cải vừa nhú. Chúng đang cần nắng hơn là nước cho giai-đoạn dậy thì. Mưa nhiều quá. Úng luống. Một số sẽ rã. Xương cốt tay chân của số còn lại sẽ lỏng; thịt sẽ khỏng; vị sẽ nhạt.

Đây là phòng khách. Đồ đạc vẫn nguyên vẹn. Chiếc TV cũ kỹ hơn nhiều so với chiếc khung. Hồi đó, ông đã nghĩ, cuộc hôn-phối giữa khung gỗ và bộ máy là một sai lầm về chọn lựa của người chồng. Anh hí-hửng vác từ sở về khoe với vợ (mặt bừng dưới lửa bếp) hai khúc gỗ đào do ông giám-đốc hạt kiểm-lâm gửi biếu. Suốt hai cuối tuần (với sự phụ lực của ông), hì-hục xẻ, cưa, bào, đóng "nhà" cho TV. Bà vợ (chị) đồng ý với cậu sinh-viên (ông), chê chồng sử-dụng hai khúc gỗ quý không đúng chỗ. Ông chồng (anh) cứ nằng-nặc, có nó, các cuốn phim xem trong TV bỗng hay tợn. Hai chị em nhìn nhau, lắc đầu. Những lúc chệch-choạc ý-kiến như vậy, để tránh đôi co, thường thì chị bỏ về phòng, cậu ra phố lang-thang.

Phòng kế phòng tắm lùi vào trong (bây giờ ông mới nghe tiếng vòi sen rì-rào) là phòng của ông. Ông chưa ghé vào. Chiều qua, bà chủ phố bận họp. Nhận nhà, dọn vào, mệt, và muộn. Hai người thả bộ một đoạn phố. Dưới mưa. Ắn gánh mì tàu rong. Còn bổn-phận khai mào khẩn-thiết, vô cùng thiêng-liêng, ông phải chu-toàn. Xứ lạnh. Trời tối nhanh. Để người con-gái mong-thành-đàn-bà chịu rét trong khi cô đang có cái để sưởi quả là tội khó dung. Cô bảo, em thèm ướt. Được! Ô, xếp lại, trần-trũi mà đi. Ực vòi nước trời trong hốc miệng của nhau. Cười nấc. Rồi về. Cởi vất áo quần ngay bậu cửa. Phòng khách. Mền bông. Họ cần say. Frigidaire. Nửa lon Tiger đã du ông ra biển. Mặt biển trắng ngầu, rêu thẫm bềnh hai góc tay ôm. Ông hớp từng mảng rêu. Càng trên cao, lớp rong càng dầy. Đặc như khối thạch xanh lục. Đắng, tanh (mùi cỏ), không giải, mà tăng thêm nhiệt. Thứ này mới thực là men bia. Dầu sao nó cũng cần cho cả hai. Cô nói, anh lạ đời lắm. Người khác chỉ tìm cái khuất trong. Anh thì... Ông bảo, họ viễn-vọng. Của sờ sờ ra đấy còn nhọc công lặn mò. Mệt ứ; sáng nay chưa vợi chút gì. Căn phòng cũ, vẫn chưa xem lại.

Ông nghĩ, chờ cô ra, (cô bảo, lên đây trầm nước nóng cho sướng), hai người cùng vào.

 

Cô đổi lốt hoàn toàn. Khi tắm xong, cô biến thành đứa bé. Đứa bé ngượng, nhưng thích khoe của báu mà nó vừa ý-thức được là sở-hữu của nó. Cái-đêm-biến-cô-thành-đàn-bà tự nó vẫn chưa xóa hết hình-ảnh trong mắt ông, phút chốc biến thành một ý ảo. Có thể nó chỉ nhô trong tiềm-thức nào xa xôi của ông. Thực sự nó không có. Thành thử cái gọi là tiềm-thức kia cũng chỉ là hão-giác. Nhưng, huyễn-giác này lại rất quen thân. Nó đã kết-tủa từ một người. Và trở về đan-quấn với người đó. Người đó không hiện-diện trước ông, nhưng lúc nào cũng gắn bó với ông. Khi liên-hệ với một đối-tượng cụ-thể như vậy, nó, ảo-giác kia, đã nhập-thế. Để cuối cùng, ông kết-luận, nó có.

 

Chưa đến mươi giây. Huyễn-giác bày cho ông xem mặt thứ hai của nó. Ông lại nhìn thấy cô "già" đúng độ đáng là. Ông cười (thấy mình trẻ lại đúng "độ" của ngày ấy). Quả là một cảm-thức chông-chênh. Nhưng hề gì. Ông đang sở-dụng một người. Một người cần sự chiếm-lĩnh của ông. Người không hiện-diện trong thực-tế, nhưng thực hơn tất cả, người khiến ông se-sắt, chị đó, nỗi tưởng về chị ngày ngày đổ thêm chút nồng xuống hố khao-khát trong ông đứng bờ kia, khêu, khích. Tại sao ông không thể "cấy" tinh-thần của nó, sự thèm-thuồng kia, lên xác phần của cô gái vừa mới rời phòng tắm?

 

"Em ngồi xuống đây," ông vỗ vào lưng ghế (từ thế đứng, ông chỉ có thể làm thế).

 

Cô nhỏng-nhảnh:

 

"Không. Em muốn ngắm cảnh với anh. Với lại, tóc em vừa gội. Em cần gió hong khô. Em chúa ghét dùng máy sấy, anh biết mà."

[hồi xưa, chị cũng nói vậy. Chỉ hong tóc bằng gió. (Hơi điện làm tóc dòn, gãy, biến màu, lời chị.) Trước những khung cửa sổ trông xuống thung-lũng như thế này. Chị gửi tóc cho không-gian trước mặt. Tóc chị dài hơn cô bé này nhiều. Dài đến độ ông có lần say rượu đã (chỉ lúc này mới) dám đùa, chẳng bao giờ em sợ lạc. Tóc chị sẽ trải lối cho em về.]

 

Cô nép vào vai ông. Cô không gọi, nhưng búp cổ thập-thừ lên xuống kia của cô còn réo ông hơn. Ông nóng mặt. Đêm trước. Nóc miệng thơm dẻo kia, chiếc lò nấu và phát những âm-thanh ục bọt nhóm từ sự cọ rát của hai da thịt. Ông không tưởng được cô bé "già" trong công-tác đến vậy. Ông không muốn nhớ. Ý nghĩ bị vùi xuống cùng lúc với sự bắn lên của vài giọt mưa (chắc từ ngoài cửa sổ). Ông ướt đầm. Cô gái đứng bên vừa tháo khăn. Tóc cô chỉ lưng chừng, nhưng đuôi tóc vẫn hất đụng vào da mặt ông. Ông rùng mình, thoáng nghĩ, "thành-phố, vào những ngày nướng trong nhiệt trời nhiều nhất, vẫn lạnh."

 

 

Nắng rất tội. Mây rất hăng. Cái sau này nuốt gần hết khoảng đất sáng phía dưới và còn tiếp tục thè lưỡi. Bây giờ nó sắp leo lên thành giếng. Chiếc lưỡi thẫm màu của nó là mội nước đang thấm vào lớp cát khô. Như một con sâu đo màu xám. Vách giếng dốc đứng, láng bóng. Con sâu thong-thả, tự tin, bong dần lên. Lúc ông tưởng nó trượt chân (khi bóng đen dừng lại) thì bỗng như một tách trà ai đó giận dữ tạt mạnh, cả thành giếng bị nhuộm bầm. Bóng đen lướt quá nhanh, mất chủ-động, như bị đứt dây, chồm cao, xéo, oằn-oại, trở mình, gượng, và cuối cùng tòm xuống lòng giếng. Cả vùng đất hỉ-hả nhận chòm hoa pháo nổ từ dưới bụng. Rực-rỡ. Ánh sáng tưới đều lên các luống cải.

 

Nắng không thọ được lâu. Khí trời lừng-lững. Bụng đất òng-ọc. Có nước là có sinh-sản. Trong nước, các loài vi-sinh hình như sống dễ, sống lâu hơn. Hơn nửa năm, nếu chỉ mong chờ vào mặt trời thì cây cỏ ắt khô dòn hết. Ông không có gì làm cứ địa để trồng lên đó cây suy-luận của mình. Chỉ suy từ kinh-nghiệm và cảm-tính cá-nhân. Nước, khắc-tính của tuổi ông, vẫn là niềm đam-mê lú-lẫn, dầu đã có lần làm rữa mục của ông một góc đời.

Đi trên cảm-giác gai lạnh của nước, ông chồm sang cô, gục xuống lõm xương ngực gầy của cô, mê-man liếm-láp các gợn nước rỉ từ đuôi tóc trên kia. Chẳng là bao. Khát bào-bọt. Ông vuốt đứng lưỡi. Hố cổ cô gái là lòng giếng cứu tinh. Ông vục lưỡi vào đó, bám, vặn, chuồi. Cô cười ròn tan. Thân trên cứng đờ, vô cảm. Phần dưới gồng lên, bắp chân rã-rượi. Đôi dép mỏng bị hất ra. Mười móng chân mừng rỡ cắm cọc ngay xuống nền đá, nóng rẫy. Huyệt cổ của cô rào-rạo tuyết nhám. Hang miệng khô hóc.

 

Tuyệt không còn mùi xà-phòng. Có thể cô xả nước quá kỹ. Có thể nước ở đây chứa quá nhiều chất sát trùng. Ông không "đánh hơi" được cái mà ông chợt nghĩ về. Cái đó, cô gái không có. Nó không rịn từ tóc cô. (ông tuyệt-vọng, và mừng rỡ.) Nó rớt từ trời: Mưa. Vào lúc đó: trưa.

 

 

Không chợp được. Mắt đục ngầu, cay xé. Đêm nào cũng một, hai giờ sáng mới mò về. Ngủ như chết. Sống lại cùng với tiếng hót chim. Buổi sáng nhức-nhối. Bỏ hai giờ Méta., hai giờ sinh-tử. Môn học chính, hệ-số 2. Đầy gai nọc. Song, nếu không nhai được nó thì chớ hòng nuốt trôi các môn khác. Rớt như chơi. Nhai-nhải mấy bài thơ không nhớ của ai - của mình cũng nên. Bé T. lên gọi cậu xuống ăn cơm. Chị đang chải tóc. Vừa gội. (tắm? - ở Đ.L., tốt nhất là tắm vào trưa, rồi ra phơi nắng.) Cười thẹn với bóng mình trong gương. Cậu S.V. này lại "trốn học" rồi. Em mệt quá, chị ạ. Thức đêm thức hôm thế, bảo sao không mệt? Có bát vịt tiềm thuốc bắc đấy, xẻ dành cậu nửa. Nửa kia, anh ăn rồi. Anh dặn, không đánh thức cậu. Không là thế nào? Đến bữa phải ăn chứ. Cảm ơn chị. Bờ vai đong-đưa. Nùi tóc loắn-quắn. Đôi vú núng-nính. (Một thửa đất muôn đời đòi tỉa xới!) Chị không lái Honda được không vì nhát-nhúa, mà vì... vì hai núi vú nuốt mây này. Trời ạ! Vì chị, em đâm ra khoái chơi ...volley. Quả bóng bóp vào cho cảm-giác giống... nhất! (tưởng-tượng!) Tung mà như tung hai quả bầu óng-ách. Chị ơi! Bao nhiêu bát vịt tiềm mới lấp đầy nỗi hụt hơi của em? Ngon không? Đói lắm hả? Khéo cắn phải lưỡi! Đáng kiếp! Gầy như ma thế kia. Giờ người ta thức họp chợ là giờ mình đi ngủ. Sống phản tự-nhiên quá sức!

 

Mưa. Không cần nhìn đồng hồ vẫn biết là 1 giờ. Mưa trưa chôn theo nó mọi âm-thanh sống. Vũ-trụ tróc từng góc. Mưa trưa nặng-nề chứ không thanh-thoát như mưa đêm. Tính theo sự phân chia giờ giấc, nó là sự hủy-diệt. Ngày chỉ mới nửa. Dương-khí còn ắp. Lửa trời còn đượm. Mưa là tắt, lắng, nghỉ. Nó là thứ cát thủy của tử hất vào thảm hỏa của sinh. Nó là trái mọc không đúng vụ. Nó làm máu sôi, uể-oải, ngờm-ngợp. Cảm-tưởng sau cuộc giao-hợp bất như kỳ-vọng. Là sự lầm-lỡ. Nhưng không thể lơ, ngoảnh, quên nó đi.

 

Chữ nghĩa học đường xói mòn đầu óc. Đầu óc vắt kiệt tinh-lực. Trưa là thời-khắc tốt nhất cho sự lìa đời.

 

Cần diêm quẹt châm điếu thuốc. Mở cửa, ra sân. Mưa đang giỡn bóng với những viên gạch tàu đỏ. Bếp lạnh tanh. Mâm cơm ăn dở, chưa được dọn. Trong chậu rửa, bát chén lổn-nhổn. Ít khi xảy ra chuyện này. Chị là người gọn, sạch. Cọng giấy vô tình rơi từ túi mình ra là chị đã nhắng lên. Đứa con trai ngồi salon, lỡ khoèo chân xô lệch hàng giày dép là chị bắt chỉnh lại. Ôi, tận thế rồi sao? Nửa giờ trước, chị ngồi đây ngó mình ăn. Đùa, ghẹo mình. Thịt da nây-nấy (mỗi miếng cắn vào là mỗi bụm trường-sinh). Đôi vú lấp đầy miệng. Thịt người chứ đâu phải thịt vịt. Tô canh còn cặn đáy. Mùi thuốc bắc sao mà... sệt, khó ngửi, châm-chích, như chất đồng-dạng, hậu-chấn của một cuộc sáp-nhập người!

 

Mưa mau. Mùi chị nặng, bay dính vào áo, ghì xuống, đòi vào! Quên đi! Siêu-thể-học. Nhọc-nhằn tri-thức. Certificat, mention: vô tâm. Chết. Chất sệt linh-hóa. Nó là cây, là trái. Phẩm-chất cao cả dành cho loài động-vật cao cả. Đâu chỉ để nhìn. Mà còn là, mà là để trao, gửi, đầu-tư, pha trộn, sản-sinh. Nếm. Vị thuốc bắc. Đưa chết vào sống? Hay ngược lại?

 

Vách quét vôi hồng. (Phòng con trai mà thế à? Nom "ngựa" quá!: câu phê-bình của chị.) Phòng chị kế cận. Chung vách phòng mình, bên kia là bàn trang-điểm của chị. Giường chị ở vách kia nữa. Đã sao nào! Vịt tiềm thuốc bắc. Dương-tính cực cùng. Công-lực. Chưởng. Đạo tặc. Ngủ. Quên. Mưa.

Không thể là tiếng lò-xo. Giường chị thuộc loại Hồng-Kông cổ (có lần chị gọi nhờ mình mang vào cho quyển sách), tuyệt êm. Sức chịu lực của nó được xếp vào hàng vô địch. Không thể là tiếng trở báo. (anh có lối gấp báo rộn-ràng độc nhất.)

Mưa rầm-rì. Khí lạnh bưng-bưng. Thời-tiết khiến phát sốt. Đầu óc tục-tằn. Mưa mở dưới nó nấm mồ hỏa-sơn. Vùi xuống. Lấp đi. Cặp vú thọc tim.

Tỉnh ngủ thực rồi. Đất thở. Hang rắn đâu đây. Mưa kéo bễ. Lổn-nhổn than. Lửa vực. Vực người. Ú-ớ. Thắt cổ. Mưa trưa. Chiếc ghế mục gãy. Chân lắt-lẻo, chổng-ngổng. Người ngợm toát mồ-hôi. Tóc bê-bết. Mình đang đánh vật với cái gì đây? Hổn-hển. Rú. Bóp họng. Dãy-dụa từ hố đen của thịt người. Trưa. Đất trời nát ngướu trong mưa. Phải tranh sống. Trồi lên. Hớp bọt. Bằng phổi, của miệng, của da, của lông tóc... Gấp thúc. Mưa từ dưới mưa lên. Mưa từ bên kia vách mưa về. Mưa trời, xa. Mưa người, trong lỗ tai. Tiếng trở báo đã im. Đã lắng những gì thuộc tĩnh-giới. Khởi đầu của thế-giới động. Bị thắt chẹn. Nhưng không co quắp đủ để trở thành tĩnh, bởi một phần của nó đã xuyên qua được vách tường này. Cuộc hành-lạc nhọc-nhằn của hai con người mất tự-do. Người nữ phủ giấu được khổ-đau, nhưng không, niềm hoan-hỉ. Họ âm-thầm, thụ-động hơn, nhưng cũng nhiệt-náo, tích-cực hơn. Sự có mặt của mưa lẽ ra sẽ tóe tung theo nó các giọt hứng tình. Nhưng người trong cuộc hiểu rằng bên kia vách còn một hiện-hữu khác. Kẻ này vẫn có quyền đón nhận ơn mưa móc như họ. Không nên đánh thức cái quyền kia của hắn bằng âm-thanh. Sự có mặt của hắn tước-đoạt của họ khá nhiều thoải-mái. Im lặng, là giữ-gìn. Trong thời-khắc này, tính-cách thân-ái bình thường của một sự hiện-diện khác biến thành sự rình-mò bỉ-ổi. Ý muốn được hư-hóa nó gợn lên đầy độc-ác.

Mưa cứ mưa. Hồ lạc-thú đã đầy. Luồng khoái-cảm của giống cái cợn lên, len trong mưa, góp vào tiếng sấm. Máu huyết tụ về cội nghe chờ một chỉ-thị không bao giờ được ban. Vách tường khả-ố, bất-lực, vô-trách-nhiệm. Nó không biết nó vừa gây động đất một bệ thần. Ôi, con người! Nữ! Biểu-tượng của khát-vọng, của phụng-thờ hóa ra chỉ rất mực là "người." Chỉ ngôn-ngữ của xác thịt là ngôn-ngữ được nghe.

Phòng tắm nằm đối-diện. Nước nghẹn-ngào. Rót; và thắt; thật nhanh. Loại mưa bóng mây. Mái tóc dài quết vào cửa của người đi qua nhắc thầm, ngủ đi; bởi hạnh-phúc của mi chỉ có trong thế-giới khác ! Rồi ngay sau, âm giày đế crêpe-da gõ trên sàn gỗ về hướng cửa chính. Tiếng máy Honda 67. Ông chồng vào sở tiếp ca chiều.

Hồi rên siết là mũi sóng nhọn dựng đứng, rồi quật nhào mình xuống. Chết trên giường mưa. Đau khổ cực cùng là cánh cửa mở vào an nghỉ. Cơ-thể đã căng, đã chờ. Không được trả lời. Để sinh-tồn, nó phải tự tìm cách giải-quyết. Giấc ngủ dài hơn những giờ ngủ xưa cộng lại. Mộng-mị nhiều bằng những mộng-mị xưa góp vào. Khoái-cảm tối đa mở xuống cơn rũ-rời tối đa. Tự làm mưa. Cơn mưa của hồ dán, nóng.

Chị đang ngồi thêu trong phòng khách. No đủ làm bụ đôi mắt, thổi phỗng hai núi vú, tô phấn khuôn mặt. (Mảnh đất càng cày, càng phì-nhiêu!) Chị cười, cậu không đi học? Cổ họng xát muối. Bệ tình lung-lay. Gườm gườm nhìn chị. Muốn mắng cho chị vài câu; muốn vò xé xoăn-xoáy chị như chiếc mouchoir trong lòng bàn tay. Chị tầm thường, trần-tục đến thế kia sao? Trong nhà, chị coi sóc, chủ-động mọi việc. Thế mà những âm nhám-nhúa thô-lậu kia, chị không chế-ngự được à? Vị-trí đặt để cho người đàn bà (dầu là chị) luôn là phần tiếp-giáp mặt nệm?

Mở cửa. Những hạt mưa từ trời đầu-thai ngay vào tiếng gọi thất thanh... d..ù...d...ù... bắn từ sau bỗng dưng nặng mùi người, của chân tay, vú, hông, hốc, tóc... Cơn mưa của hồ dán. Tuột da.

"Anh không trưởng-thành hơn được kể từ buổi trưa ấy. Đêm ấy, rồi cả ngày và đêm sau, anh không về nhà. Bỏ học. Ghé bạn mỗi đứa vài ba tiếng. Lang-thang ngoài phố mưa. Mưa trưa. Mỗi ngày là mỗi tàn-tạ và phục-hồi. Chết. Và không-chết. Anh sợ. Ngôi nhà không có chỗ cho anh. Người ta không đuổi, nhưng tốt nhất là anh không nên trở về, bởi những buổi trưa tương-tự sẽ được lập lại. Nhưng em này, có phải vì thế mà chị càng lồng-lộng, chớn-chở trong tầm mắt anh? Anh không hiểu được mình. Thoạt đầu là nỗi bất bình, tức tối. Vài ngày, định tâm, anh thấy mình kỳ cục trẻ con vô lối. (điều chị vẫn chê bai.) Chị lỗi gì cơ? Anh có quyền gì buộc chị phải "ngậm tăm" trong sứ-mạng truyền giống? Nếu thế thì ngay cả tiếng cười thú-vị của em cũng đáng lên án mất thôi! Ai cho anh cái quyền có mặt, đã thế, lại không thiếp đi trong buổi trưa dễ động tình như vậy? Thường thì hoặc là anh vẫn còn ngủ vùi (lấy ngày làm đêm: ông chồng nhắc cậu con cứ để anh ngủ, chán thời thôi), hoặc la cà đầu chợ ven hồ. Thì, trong chiếc hồ trưa sền-sệt chất da-thịt được xay nhừ kia, chính anh mới là trở ngại cho việc bơi lội gội tắm của họ; chính anh đích thị là le coupable. (chữ dùng của ông chồng về một sự kiện không được hài lòng.) Tuy nhiên, về phía họ, còn khiếm-khuyết: chưa dám vẫy-vùng, chưa dám tự dìm sâu dưới đáy nhục tình trong-trẻo và chính-đáng.

 

............

 

"Dầu sao, một chút gì đã rạn trong câm nín của anh," hôn lên tóc cô, ông tiếp, "suốt những năm sau khi bỏ Đ.L., di-tản về Sàigòn, trước -- và khi đã mất Sài-gòn -- bao lần anh đến tìm chị theo địa-chỉ chị cho biết, nhưng chẳng hề gặp. Có thể sau biến-cố kinh-hoàng, người thành-phố đã bị nhiễm vi-khuẩn "ngờ-vực;" hoặc có thể chị và gia-đình đã rời xứ. Trong quốc nạn như vậy, cả ngàn cái "có thể" được đặt ra. Tạm thời Sàigòn không còn những địa-điểm làm dịu các cơn đòi-hỏi định kỳ của thân xác. Nhớ; thèm đến bưng óc, cuồng trí. Chị, bấy giờ hơn bao giờ, là món ăn mỡ-màng xa-xỉ trong cơn đói."

 

Ông chùi môi trong tóc cô. Chúng đã giảm nhiều độ ướt. Xõa tay ngay đường nước, hứng đầy bụm, ông vuốt ngược cô từ trước trán ra sau. Đừng ngôi chải giữa bị chõm tóc hai bên chồng lên nhau, lệch, rối. Cô nhắm mắt. Mưa. Cô nức-nở:

 

"Anh nên chải tóc em bằng chính nước mắt của em. Nước mưa kia là của trời, của kỷ-niệm. Trong đó, có lần anh đã chết. Em không muốn chết vì cùng nguyên-do với anh. Em cần sống. Để giúp anh tái-sinh, mãi mãi."

 

Ông hôn lên hạt mưa mới nhất đang rịn từ mắt cô:

 

"Đã không, anh càng không ưa được mưa trưa. Anh bị nó dẫn vào sự nhớt-nhát của chất béo-bổ phóng đi từ trong con người; của kho báu tự-do lý ra có quyền bày-biện mà người ta đành lấp bớt. Tại sao phải thế? Hồi xưa, anh bực-bội với chị chỉ vì chị không kềm-nén được những hồi rên-rỉ khoái-lạc. Những tháng sau đó, lúc không còn sống chung nhà với chị (3 ngày sau buổi trưa ấy, anh trở lại gói ghém quần áo sách vở, ngỏ lời cảm ơn và tạm-biệt) anh lại bức-tức tại sao trước kia chị sợ-sệt đến không dám buông tuồng theo cảm-giác? Chút "tình" nén vọt kia, giá mà...!"

 

 

Mưa đang đơm hạt. Nặng, nhưng trong hơn. Đây là lớp nước thực sự của ngày và làm đất trời phố xá nhợt-nhạt nhất. Không còn cây. Không còn nhà cửa. Không còn cả thị-xã mang tên Đ.L. Chỉ còn mưa. Mưa của ngày trước tận thế. Mưa, tên họa-sĩ của nhục-dục. Màu sắc đổ lên bức tranh khổng-lồ là màu sắc chắt lắng từ tinh-hoa của kho báu dưới kia, của... người. Ròng. Mưa tặng thêm cho nó sự ràn-rụa. Nhầy trên. Nhớp dưới. Cô rú khẽ. Tay bụm miệng. Tay xòe ngang. Mắt dại. Lắng nghe. Chợt nhoài chồm khỏi thành cửa sổ. Ông giật thót vì sợ. Ông không lạ gì kiến-trúc bất-cân-đối của ngôi nhà. (nó chuồi theo sự mất cân-đối của địa-thế trên đỉnh đồi.) Rõ ràng nhất là nơi các khung cửa sổ. Gờ cửa của các phòng không cùng độ cao. Gờ cao nhất là ở đây, phòng khách. Phần đất ngoài kia lõm nhất. Nó gù gù, mấp-mô theo thế dốc xuống để sửa-soạn cho bước nhảy tuột bất thần. Từ đây muốn ra ngoài vườn hoặc ngược lại, phải bắc ghế. Ghế phải tìm mặt tương-đối phẳng mà tựa lên. Cậu con trai của chị, "xem trời bằng vung" mà cũng không dám đứng trên bậu cửa phóng ra ngoài. Gờ cửa thấp nhất, bờ đất ngoài cao nhất lại là của căn phòng trước kia chị dành cho cậu em trai (sau, chán, bỏ về Sàigòn) và cho ông. Chính vì thế mà thường đêm chơi khuya về, chịu khó cẩn-thận chút, chỉ cần thò tay vào khoắng chiếc chốt hờ, khẽ nhún chân là ông tót vào nhà được ngay (không dám gọi cửa).

 

Cô chấp-chới. Chân đã đu khỏi sàn đá hoa. Cô như chiếc áo ai đó vất vướng vào song. Lúng-túng. Ông chụp bừa vào lưng quần của cô trì lại. Lưới thung dãn theo sức kéo lại muốn đẩy thân người xa hơn. Mảng thịt nửa xám nửa trắng hằn đỏ kéo tít dưới đen bóng chộn-rộn như bàn tay vọc vào lưỡi nứt của nắng. Ông nhắm mắt cho khỏi quỵ. Không phải ông: cái giữ cô khỏi rơi sõng ra ngoài lại là hai bầu ngực của cô. Chúng đủ to, kẹt đủ, và nặng đủ để giữ rịt cô gái ngay vị-trí.

 

Vừa chạm đất, cô đã cười ròn-rã. Hai tay vẫn khỏa; với thoáng nẩy người về trước, cô đã hứng được nước đầy lòng giếng tay. Cô ngửa cổ. Cô là ảnh phóng to của bức điêu-khắc đồng đen đặt trên kệ sách. Nước từng giọt, rót vào miệng, bệt hai bên mép môi. Cô rủ-rỉ:

 

"Mưa. Mưa trưa. Trả lại cho ai góc đời đã mất! Người đã đi. Và người đã về. Hận-thù ngần ấy năm cũng cần được gội rửa. Mi hãy xem công việc này như hành-vi chuộc tội."

 

Tạ ơn cái khác thường! Hai bụm vú vĩ-đại ngoài việc làm vui người, còn công-dụng cứu người. Cô gầy hơn chị. Song bộ-phận cứu tinh kia của cô khả dĩ kiêu-hãnh so-sánh với báu vật của chị. Chị có thể không lái Honda được vì chúng. Nhưng, trời ạ. Biết đâu trong những năm sống trong căn nhà cổ này, chị chẳng lần mang ơn chúng như cô gái nhỏ bé rũ cười trước mắt ông kia?

 

Chạy đến xoa tóc ông bằng hai bàn tay còn ướt. Cô thì-thào:

 

"Mình vào thăm phòng của anh đi!"

 

Như thể vừa bước vào và bỏ vội xuống vali. Cô nôn-nóng. Ấm vang của hai chữ "phòng ngủ" (mà nỗi ngượng-ngùng đã kiểm-duyệt chữ thứ hai) hứa-hẹn hoàn-tất giúp cô tính-chất tất-yếu của chuyến du lịch này. Ông thì nghĩ nếu đã không được nằm trong căn phòng "kia," hưởng-thụ trái "dại" "kia" thì không-gian nào khác cũng chẳng quan trọng. Hai người có thể tiếp tục dùng phòng khách này làm chỗ ngủ. Chiếc sofa đủ dài và đủ ấm. Đêm qua, nó đã là bệ phóng bập-bềnh đưa hai người vào khí-quyển ảo-diệu của xác thịt trộn lộn. Kỳ phép của ông quá ngắn. Ngôi nhà lại quá rộng. Không cần ngó mắt khắp chỗ. Đêm nay là đêm thứ hai, đêm sau cùng. Đêm trước, lạ kỳ sao, ông không hề nhớ tới căn phòng mà xưa kia ông đã ở. Cái dẫn ông lên, vào đây hoàn toàn không là bất cứ cái gì có trong này. Nó không liên-hệ tới con người hay do con người tạo ra. Nó biệt-lập. Nó không cần đến sự hiện-diện hoặc sự công-nhận của con người. Song con người không thể sống mà không tựa vào nó.

 

Nó, chúng nó là cơn mưa. Là buổi trưa. (giữa hai phiên làm việc sáng và chiều.) Là, thay vì phục-hồi sức lực bằng một sieste ngắn, người ta lại tiêu hoang thêm vào việc khác. Là từng chặng rên-siết đê-mê của từng vòi máu chạy ngược. Là chuỗi giọt tự-do lầm-than vọt túa từ trong vịnh "đàn-bà" nhất của người đàn bà ông thầm cháy khát. Và dẫu chính mắt ông chứng-kiến trận làm tình kia chăng nữa, nếu không nhờ cơn mưa làm nhạc và thời-gian lót nệm thì chắc âm-hưởng của nó sẽ không bestial và sẽ không cắn xé ám-ảnh ông suốt hai mươi năm qua đến thế.

Hôm nay ông trở về. Ngày, tháng ông trở về không trùng hợp với ngày tháng cũ. Nhưng hề gì. Lộ-trình của mưa còn quá dài. Và thiên-nhiên thì không biến-đổi như con người. Ông tin các cơn mưa trưa vẫn sẽ về theo lịch cũ. Ông tìm lên với cô bạn gái. (đêm, cô sẽ thành vợ ông.) Cô ấy nhẹ thịt da hơn người đàn bà kia. Nét kích dục nơi cô vẫn có, nhiều nữa là khác, song không cứa da cào óc ông như của người đàn bà.

Ông lắc đầu: (rồi ông sẽ đưa cô vào thăm căn phòng xưa. Nhưng điều mà ông muốn trao đổi ngay với cô sẽ được thực-hiện ở đây.)

 

"Yếu-tố không nằm trong quyền sử-dụng của chúng ta thì hiện thời chúng ta đang có. Trời cho chúng ta cái chúng ta cần. Cơn mưa. Chỉ thế thôi. Không-gian không đóng vai trò gì trong suối hoan-lạc của chúng mình. Tại sao không thể tái-tạo nó ngay đây, trong ô nhỏ của phòng khách này? Phòng ngủ! Tại sao cứ phải nghĩ mình "ngủ" mới cảm thấy tự-do?"

 

Ông kéo cô gần lại. Không cần ông, chiếc khăn tắm thêu tự nó là chiếc vỏ tách rời khỏi con sâu. Lớp thịt đỏ hỏn chưa đủ thời-gian khẽ co vì lạnh. Lửa ham muốn nhanh hơn nhiều. Nó đã được khai-phóng từ đêm trước, giờ vẫn còn hực. Chỉ cần được chạm nhẹ hay chỉ cần nghĩ đến là mồi bén tự bùng ngọn. Tấm khăn lót trên lớp bọc giả da của chiếc sofa. Nó không bị bỏ sót, bởi trong còn khá nhiều các đốm của bãi hồng. Chút góp nhặt nào, lúc này cũng trân quý. Nền phẳng hơn một thân người nằm là mặt sông vừa-vặn cho hai mái dập-dềnh. Ông khởi-động, nhưng lại rơi xuống trước. Với cô gái có bộ ngực đắp bằng đá núi nhào bọt san-hô kia, lúc nào ông cũng cảm thấy mình như chiếc khuôn chờ được rót đầy. (phần thân-thể này của cô đang dắt ông về với nỗi ám-chướng cũ, lôi nó ra, và làm thỏa-thuê nó.) Cô thích chí cười nắc-nẻ. Ý thoáng về mặt bên kia của bản-năng của người đàn bà, rất chủ-động, rất mẫu-tính, rất phóng-đạt, rất nhân-ái khiến da thịt cô ra lệnh phải trưng-dụng, khích-lệ mọi cơ-năng cùng góp tiếng để cho công-tác ban-phát được vẹn toàn trong tiếp-nhận.

 

ngày 3

 

"Mình đi được rồi. Bà chủ dặn cứ nhét chìa dưới thảm. Khu trên này vắng. Chả bao giờ bị mất trộm."

 

"Bà ta hơi kém lịch-sự. Khách vào, bắt chờ dài cổ. Khách đi, chẳng lời cáo-biệt."

 

"Hôm mình đến, bà ta có họp hành dân-phố dân-phường gì đâu. Bà ta họp với ba "chân" tứ sắc khác. Hôm nay chắc cũng thế. Đời công-chức nào cũng thế. Đời vợ các ông ấy lại càng cũng thế. Nhàn hạ sinh đổ đốn."

 

"Chẳng cần pourboire, tip-tiếc gì, anh hả?"

 

"Anh đã. Tối qua biếu cô dọn phòng chút ít."

 

"Dù, em che cho anh. Lần cuối. Về dưới đó chắc chẳng bao giờ dùng đến. Cất đấy, chờ kỳ nghỉ khác."

 

(chẳng bao giờ có ngày đó nữa đâu em. Em tôi ngây-thơ quá. Đúng hơn là tôi sõi đời quá, thiếu chân-thành. Tôi yêu em thật đấy. Nhưng yêu em như lượng cần phải có thì quả tình tôi chưa làm được. Lúc xưa, tôi bị cái hiện-tại hành-hạ. Bây giờ, cái đã thành quá-khứ đó vẫn chưa buông tha tôi. Trời ạ. Quả chín, "dại" kia (ý tôi muốn nói: của người. Cái không thể hái về đều là dại), tôi không thể nếm nó qua trung-gian của một thân cây khác. Huống hồ, chiếc lưỡi của tôi cũng đã khác. Em tha-thứ cho tôi. Tuổi học trò thường gây nên (trong hành-động, hoặc trong tư-tưởng) một vài lầm lỗi khó phai. Tôi không công-bằng với em. Tình-yêu thánh-thiện của em khiến tôi hãi sợ.)

 

Sắp trưa. Cô hiểu không nên giục ông giao phòng ngay. Họ đã buộc xong hành-lý. Lẳng-lặng ngồi chờ mưa. Mưa không về trước giờ ngọ. Quá giờ này, tiền thuê tính thêm một ngày. Bây giờ đã mưa. Mưa từ gần khắc trước. Họ không cần ngồi lại. Giá hai người cứ điềm-nhiên bỏ đi cũng chẳng ai biết đấy là đâu. Nhưng ông nói, suốt một góc lớn đời đã gian-dối thỏa-thuê. Góc nhỏ còn lại, cố giữ cho "trung-tính." Số tiền trả thêm được ông gói trong phong-bì chung với chìa phòng.

Thế là hoàn-hảo. Thủy chung như nhất, cô nghĩ. Đến trong mưa. Vui trong mưa. Về trong mưa. Cô bắt đầu yêu những cơn mưa trưa. Từ hôm qua. Nét thi-vị của thiên-nhiên tuy bị sắc sáng của ngày pha loãng, nhưng cô sẽ bù đắp nó bằng nguồn hạnh-phúc đang ầm-ĩ trong cô. 3 ngày. 2 đêm. Cô đã đổi khác, lột xác, to lớn, tinh-khôi thêm trong từng giây phút bên ông. Nhờ ông, danh xưng mà chính cô và mọi người sẽ gọi cô đã được thăng cấp. Và, trong lông tóc máu thịt của cô nữa, đã được cấy vào một hạt mới. Hạt này, rõ ràng hơn cả, đã hiện-hữu, đã được vùi xuống lòng đất thừa chất dưỡng-sinh trong cơ-thể cô; và tuy chưa rõ-ràng gì (chỉ là hy-vọng), một ngày nào đó nó sẽ chồi đạp, nứt thành một cành người, với tiếng nói, và một chỗ đứng xứng-đáng.

Mưa mau thêm lúc hai người bước đến lô cỏ tranh. Từ đây đã thoáng thấy mặt lộ dưới kia. Vượt qua trùng-điệp của các thung trồng cải, các đồi thông ngắn, mượn thêm làn ảo của lớp khói nước, nóc nhà nguyện của Viện ĐH. chừng như không thực. Cô chưa lên thăm. Cô chỉ ngắm nó từ xa. Cô và ông đã thỏa-thuận chuyến phép này chỉ thu vào một nơi. Ông muốn kết-toán với quá-khứ, bởi ngược lại, ông sẽ khó chung tình với cô. 3 ngày trăng mật, ông lưu ý, sẽ kém ngon lành như tên gọi. Song điều mà hai người (nhất là cô) mong chờ không chỉ là 3 ngày thoi đưa ấy. Dùng hiện-tại làm vốn; hy-vọng nhiều lời trong tương-lai. Ông nhận ông đang bị "nữ-ám." Cần về nơi cũ cầu "hồn" thời-gian thì ông mới được "siêu-thoát."

 

Ông níu áo cô ngoặt vào ngõ rẽ, gỡ tay cô và xách luôn chiếc va-li thứ hai. Giọng sũng khí lạnh:

 

"Mình tạt vào thăm ông hàng xóm. Đến đã không chào. Đi lại không. Thiếu sót thế nào!"

 

Mái tường cũ kỹ nhờ nhờ trước mắt. Quãng cách phải băng qua chập-chùng như khoanh rừng hoang. Con đường vừa một người đi. Lau sậy cao hơn đầu. Cỏ từng bện dầy bò trên đất. Nước mưa của suốt mấy ngày bị chúng bịt ngõ thấm và thoát đã lềnh lên mà một vài đoạn ngắn hoàn toàn nhận chìm chúng trở lại. Lác-đác vài cành lai-ơn héo. Chúng gãy gục, sắp xuống nằm cùng đám cỏ xanh, nhưng màu sắc và hình thể còn cho phép người ta nhận ra.

 

Vòng tường bao quanh căn nhà càng thảm-não. Chằng đường nứt sâu. Vôi rã từng mảng lớn. Lớp gạch nâu hoắm, sần bên trong như những khúc xương bị thú rừng gậm dối. Vài nơi quá lở-lói lại tương-đối sáng-sủa, bởi chúng còn nhận được ánh trời. Bức tường như bờ pháo-đài sau một trận đánh, và người của hai phe hoặc đã nằm lót đường, hoặc đã bỏ đi. Nó còn đứng được trong thương thế nham-nhuốt như vậy quả là một phép lạ. Chiếc cổng gỗ, ngày xưa hẳn là một tác-phẩm ra gì. Lượn trên cùng là bầu cong nhỏ. Những nấc tròn khắc sâu nhô về 4 phía cho cảm-tưởng các bông hoa đang hứng sương trời. 4 niền cửa là 4 thanh gỗ khác loại, cùng màu, được gắn thêm vào thật khéo, cũng chạm trổ, gợi hình 4 luống cỏ tơ. Hai quả tim chụm vành vào nhau cùng mở rộng như hai bàn tay xòe ngửa. Then gỗ khắc hình bông huệ với một lá dài hơn những lá khác, thay cho ngón tay chỉ vào trong lỗ tường.

 

Không cần kéo then ngón. Cửa tự nó đã mở. (hầu như chẳng hề được đóng.) Ông bước lên trước. Cô vươn dù, theo ngay sau. Nền xi-măng lổn-ngổn hạt nứt. Cỏ dại ố vàng giữa các lằn nối như những vòi núi lửa con con. Nhà bếp bên trái. Lạnh tanh. Cũi chó mọc nấm. Vài món đồ chơi trẻ em lấm đất và nước mưa.

 

Khung kính của cửa ra vào rạn, nhưng may chưa vỡ. Ông ngại-ngùng gõ. Đến hiệp thứ ba, từ trong mờ mờ bóng người tiến ra. Già nua hơn cả những gì già nua trên đời, lão ta, sự già-nua chân-chính đó, kéo ùa theo cả nghìn năm quá-khứ, người hàng xóm xưa, mắt lúc nào cũng đầy gân máu, xuất-hiện. Lão ngó chằm-chẵm trước mặt. Hai con mắt đục lừ. Chúng đã cạn máu. Cạn từ trong cơ-thể quắt-queo kia. Chắc lão chẳng trông thấy gì. Ông mở lời trước:

 

"Xin lỗi. Bác là..."

 

Lão xua tay:

 

"Hình như tôi có biết ông. Đã lâu rồi, ngôi nhà này không còn nghe tiếng chân người, không còn nghe tiếng gõ cửa. Có lẽ đôi tai tôi đã quá tệ. Tuổi già mà, ông biết đó."

 

Lão mệt mỏi cố đẩy cánh cửa gỗ vào:

 

"Còn đâu cái thời của bọn giết người! Tôi tiếc cho cái thời đó. Buồn cười quá, phải không ông? "Le temps des assassins." Ầy là hồi xưa. Bây giờ, chúng nó còn không xứng được gọi bằng danh-từ đáng nguyền-rủa kia nữa. Ông đi đi. Cẩn-thận. Đường khá trơn trượt đấy. Cái gì cũng mòn, cũng mất. Chỉ mỗi mưa là giàu sang hơn. Tôi còn sống được cũng là nhờ chúng nó đấy. Tôi không thể sống mà không được nghe tiếng mưa rơi. Đến thế này mà còn romantique, buồn cười quá, phải không ông! Chào!"

 

Mưa cuồng-nhiệt lúc hai người đóng cổng bước ra. Lối vào hồi nãy, giờ đã là con suối nhỏ. Lớp nước chảy trên cỏ, trong vắt. Bước đi khuấy đất, màu nước đỏ au. Cô bỏ dép, trần chân. Gót cô vương đầy rác thảo-mộc. Màu đất trộn cỏ ủ nước biến màu da chân cô thành màu rất đặc biệt.

 

Đoạn dốc sau cùng bị vượt qua dễ dàng. (cô đã mang dép lại.) Mưa cùng cường-độ, song, sát mặt lộ, không-gian thoáng, nhịp chừng lơi hơn. Cuối dốc, nước dưới vũng trũng, giang-san của mấy đời hướng-dương, tràn bờ. Nó chờ bạn bè tiu-tít đổ từ trên xuống, nhập vào, theo các lõm, gồ của đá đường bị bật tung, tẻ nhiều ngả. Hướng dương, tắm nhiều, rũ; màu phợt-phờ. Màu của hoa, thực ra không giống chút nào, nhưng ông muốn nghĩ đó là màu da chân của cô gái tay túm quần, tay che dù đang vén bước bên ông.

 

Nguyễn Hòa Trước 

20/04/02

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■

Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách

Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập