tử cung lễ hội mùa xuân
hải phương
Khi ở khách sạn lộ thiên lá cây đơm đầy cánh môi hôn nhón nhẹ khẽ khàng bước chân kiểng lên nhịp rung cùng tiếng thì thào của gió đầy ấp nội dung mật ong tình yêu xôn xao tử cung lễ hội mùa xuân cơn động kinh sớm tàng trữ rạng động ẩn hình tháng giêng xanh cánh đồng cỏ khởi đầu trú ngụ trang điểm ngụ ngôn biển và bí tích em bát độ ngân rực rỡ.
Em hãy mở ra
mở ra
tất cả
các cửa
sổ của ngôi nhà hữu thể (chúng ta)
treo
những linh hồn và những nụ cười tươi rói (trên các cửa sổ)
chào
mừng Tử Cung Lễ Hội Mùa Xuân Của Mẹ.
Em hãy đeo vòng ngà thời con gái lên cổ
mọc lá
ngữ điệu sơ sinh trí nhớ
hãy
ngợi ca người nữ thống trị bầu trời (làm mưa làm nắng)
hãy nở
bung âm thanh của sự lặng thinh lầm lì mặt đất nơi chúng ta trú ngụ
hãy
gióng nhịp thủy triều kinh kỳ biển sóng vỗ
chào
mừng Tử Cung Lễ Hội Mùa Xuân Của Mẹ.
Khi ở khách sạn lộ thiên rừng hưng phấn thao tháo độ lượng hằng tỷ năm cô đơn đá tảng chứa đựng thứ ngôn ngữ lóng lánh như thạch ngọc kết tụ êm ái dành riêng cho thơ ca tụng nhan sắc và mùa xuân tử cung lễ hội.
Em hãy ra khỏi
ra khỏi
khách sạn lộ thiên
ra khỏi
tức thì chỗ ẩn trú hoang vu thinh không tịch lặng
hãy đập
vỡ trái tim mộ đá
hãy
tươi rói phơi phới môi em gió lên
chào
đón Tử Cung Lễ Hội Mùa Xuân Của Em Và Của Mẹ.
Khi ở khách sạn lộ thiên biển nổi lửa cháy bừng (trong nưóc có lửa) mạn thuyền và những giòng sông xa nguồn lâu ngày được quyền thưởng thức nỗi nhớ nhung thon mềm như con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát lao xao thân ái hỏi han những điều đã nói nhiều nhưng chưa nói hết chưa kịp giải bày chưa lần cung nhã trước cung diễm nguy nga giữa cung đình tình ái và Mùa Xuân Tử Cung Lễ Hội.
Em hãy hát phúc âm
xua
đuổi những hao hụt quạnh quẽ và những điêu tàn long lanh
bởi vì
không mấy khi loài người được ân sủng
em hãy
ra biển ngóng
đợi những con tàu vội vã trở về trên cảng
nhìn
những con hải âu xao xác bay quanh nhịp cánh gọi nhau mừng rở.
Em hãy mưa
như mưa
dầm dề đêm qua
và hãy
lũ lụt tràn bờ những con sông cạn nước
và hãy
hội tụ những nhánh sông rộng
chảy mênh mang một giòng ra biển lớn
bởi vì
giống nòi ta tội tình chia năm xẻ bảy xuống biển lên rừng lang thang lứ
thứ
bởi vì
nhiều khi chúng ta giâu biệt nhau những cơn mưa nhiệt đới môi em tìm rực
rã.
Em hãy gieo trồng
bởi vì
mùa màng thường hay thất bát
chúng
ta (anh và em) bội thu những mùa gặt hư vô
em hãy
ươm mầm
bởi vì
thế kỷ ta người nữ toan tính trụy thai tuyệt sản.
Em hãy gom góp lại
tất cả
cỏ rác
bởi vì
đời rất hào phóng nhìn ta như cỏ rác
nên ta
yêu đời cỏ rác ở trong thơ.
Em hãy nắng
sợi
nắng dài đa cảm lung linh trên ngực trần độ lượng
em hãy
là những con đường
để ta rút ngắn dặm trường rong ruổi lưu đày biệt xứ
và sự
trở về của mặt trời sơ khai ửng hồng hoa trái.
Khi ở khách sạn lộ thiên thời tiết em dự báo động đất
và nôn
nao chuyện nắng mưa ngày ấy.
Em hãy treo linh hồn và những nụ cười rạng rỡ lên các cửa sổ của mái nhà hữu thể bằng tất cả thứ ngôn ngữ nồng nàn tình ái và bằng trái tim hiền lành như cục đất biết thổn thức anh em trong giây phút cơ may gặp gở.
Và em hãy sơ sinh
như ta
mãi sơ sinh trong Tử Cung Lễ Hội Mùa Xuân Của Mẹ.
Hải Phương
khi ở san jose
tháng
giêng, 2008c
■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn |
Tin Văn |
Phỏng Vấn |
Ðiểm Sách |
Ðọc Sách
Thư Viện |
Thư Quán |
Nối Vòng Tay |
Biên Tập
