thơ sau 1975
trần tuấn kiệt


* Ta đi tìm đạo
Trong ánh trăng tàn

* Có một vầng trăng
Soi lòng biển cả
Có con cá chép
Chờ đớp bóng trăng
Biển khơi buồn bã.

* Em đi trong bão
Em lượm lúa đồng
Khúc ca đồng nội
Xa vút hư không 

* Nấm mộ vàng
Cuối thu
Cơn gió lốc

Lão già giăng câu
Trong hồn ta
Từ độ bé thơ
Cá nhảy
Bên kia cầu

Ôi bến Tân Quy
Ôi Xóm Bún
Mùa hoa trái trẻ trung
Đã chìm sâu
Theo bến bờ Cửu Long 

*Vuốt nanh thời gian
Mài mòn lịch sử
Ở tinh cầu nào
Tịch liêu tịch liêu

* Con hải điểu
Trong chiều giông bão
Đứng rủ lông
Âm thầm

* Tức ngực
Tắt thở
Một đêm nào
Một chú mèo hoang
Gào trăng thảm thiết 

* Trần gian nguy nga
Biển núi sóng cạn
Đóa hồng ta trôi
Thành bọt sóng
Trăng đảo buồn

* BA LA MẬT
Bên gốc hàng rêu mốc
Người nói gì với ta
Sương giăng mù mặt đất
Trăng soi dẫy thiên hà

* Ta về ta về
Ta đi ta đi
Con tàu lắc lư
Đỗ bờ bến nào núi sâu
Tiếng cười Thượng
Xanh héo như hoa sim tím
Bên suối
Con tàu ngừng
Điệu khèn thế kỷ
Ta đi về
Rừng sâu vô hạn
Vô hạn

VĨNH CỬU VÀ HƯ KHÔNG
(lễ Tình Yêu)

Tặng cho nhau một bông hồng nhung
Hoa hồng thơm vĩnh cửu vô cùng
Hương sắc ấy quyện vòng vạn cổ
Lúc ta về vạn đại giữa hư không
Nàng ấu thơ và nàng hạnh phúc
Nàng đóa tường vi với gió đông
Nàng nở suốt mùa xuân hiện hữu
Ta lang thang như cánh bướm chàng ong
Ta thở hương thơm ta hút nhụy vàng
Nàng diệu vợi mông lung như ánh nguyệt
Mùa thu nào tha thiết thiêng liêng
Ta đứng đợi trên gò băng tuyết phủ
Như tượng thần vĩnh cửu thật tôn nghiêm

LẠC ĐẠO THI 1

Ta về tụng lạc đạo ngôn
Trường thi bất tử suối nguồn thiên thu
        Em qua ngàn bến sông sầu
Tiếng chân lục lạc khoe màu huyền vi
        Ta về tụng lạc đạo thi
Nghe vui với cảnh hàn vi khôn cùng
        Trần gian có gió kiêu hùng
Trăng xanh hố thẳm muôn vàn tai ương
        Em đi qua mấy độ đường
Tóc bay dưới ánh tà dương hôm nào
        Em về cây lá xôn xao
Ngàn trùng sự thế chiêm bao lạ lùng
Em về tô lục chuốt hồng
Thân son huyền hỏa nét thần hoa dung
Vì em lệ đổ khôn cùng
Biển trôi hoa rụng mấy vùng máu xương
Vì em thành quách dựng lên
Trường giang dội bóng triều thiên hải hồ
Vì em ta dựng cơ đồ
Nước non hư ảo lô xô sóng cồn
Em còn đứng bến giang thôn
Còn nghe cát đá khua buồn thiên nhiên

LẠC ĐẠO THI (2)

Bàn chân mặt đất âm thầm
Còn nghe lục lạc vọng âm nghìn đời
Đêm nào em bước lẻ loi
Dấn thân trong cõi luân hồi thế gian
Bước dài lạc lõng dung nhan
Nụ cười nghe động thiều quang bao giờ
Em đi trăng nước mơ hồ
Đìu hiu mặt nhật bến bờ huyền vi
Ta về ngâm lạc đạo thi
Cùng em dạo hội tường vi lục hồng
Khuya nào trời nổi gió đông
Mùi hương xuân sắc ấm nồng hồn ta
Em về lục lạc ngân nga
Như cùng huyền thất bay xa nghìn trùng
Lệ vàng rơi rụng hoàng hôn
Mê cung huyền hoặc cung thương mơ hồ
Thượng thiên thần đế bơ vơ
Rượu sầu chất ngất buồn xưa thuở nào
Bàn chân động giấc chiêm bao
Bước chân sếu nhảy nhẹ vào càn khôn
 
Em lang thang mọi nẻo đường
Cổ chân lục lạc reo buồn vì ai
Thế gian sầu lụy phơi bày
Quả tim nhân ái nhịp bài trường ca
Ta về ta lại ngân nga
Cùng em chia nhịp thiết tha với người

MÙA VU LAN
 
mộng vàng ai thếp màu son nhạt
kiếm khách mài gươm dưới nguyệt tàn
ta về trễ quá muôn năm trước
trống đồn bi ký cõi nhân gian
 
em đẹp còn đây dáng mỹ nhân
Tây Thi gái Việt sắc mê hồn
ta say tình sử thương thiên cổ
mấy nếp lâu đài rộn gót son
 
ấy ai cưỡi ngựa chơi vườn cũ
khua trống chiêng xưa bóng chập chờn
kìa xem trăng mộng thành thiên cổ
hoa lá vin cành điệp dưới thôn
 
Em đi lễ Phật Vu Lan mới
dạo chùa lễ Phật nức hương sen
cho anh gởi chút tình ân ái
về dưới Phật đài vui với Em

ĐÊM VỀ SÁNG
 
Đêm nào trở lạnh tàn canh
Nghe như khói thuốc mong manh kiếp người
Nghe như lịch sử cả cười
Rằng dân tộc Việt lừa người Việt Nam
Nghe như xương máu lầm than
Hóa thành đất địa linh thiêng bao giờ
Trăng ngàn phố thị ngẩn ngơ
Trời thương nhớ lạnh bến bờ hư không
Đêm về sáng tỏ rồi chăng
Nhớ em quấn giữa gối chăn thân mềm
Giá mà lịch sử như Em
Trắng trong chân thiện êm đềm mộng xưa
Trang Chu hóa bướm bao giờ
Anh thời hóa thạch vần thơ lạnh sầu
Sớm sương em đứng bên lầu
Làm con bướm trắng bay vào hồn anh

NGỦ

Đêm qua ngủ một giấc nồng
Tỉnh ra bốn phía chập chùng núi non
Trời xa mây bạc vô cùng
Sao ta nằm ngủ giữa vùng máu xương
Mai sau ngủ giấc bình thường
Em nằm dỗ mộng thiên đường xa xưa

MÙI TẢ ĐẠO
 
Anh khổ hạnh trong đời tục lụy
Anh trầm tư trong thế giới vô cùng
Lời đã gởi vào gió ngàn mây nổi
Chút ưu sầu nhân loại giữa quê chung
 
Anh nhìn thẳng vào mặt Người-Lịch sử
Những vết thương đau khổ đã đời đời
Những tranh đấu kiêu kỳ vì quyền lực
Những cỗ bàn máu mủ quá tanh hôi
 
Có những phút thần tiên như chú khỉ
Trộm bàn đào nhậu thừa thãi rượu tiên
Có những cơn sầu mình đuôi cứ mọc
Dưới năm hòn núi Phật tổ đè nghiêng
 
Anh cứ thấy trần gian nhiều mộng ước
Vẫn như ngựa kỳ hí lộng đêm khuya
Tôi xin đặt hai bàn tay ô trược
Khoát tạ từ mộng huyễn giữa cơn mê
 
Để một nửa trái tim đời cạn máu
Trên đỉnh trầm thiên cổ núi Tu-di
Còn một nửa say mê mùi tả đạo
Tôi yêu em điên đảo lối đi về

DÁNG THƠ
 
Trăng có đẹp như lòng anh thuở nọ
Trời có trong lộng lẫy vạn vì sao
Bước từng bước giữa phố phường rộn rã
Mộng bình yên tươi thắm đến phương nào
 
Lá đào rụng mùa thu về mấy nỗi
Cơn buồn xưa thiên cổ thoảng men sầu
Xin góp lại trăm nguồn vui thiên hạ
Thắp lên đền kỷ niệm dưới trời sâu
 
Như bậc đế vương uy quyền tột bực
Dựng đền vàng khắc đậm bước em xưa
Em đâu biết đã một lần bên gối
Sợi tóc em anh giữ đến bao giờ
 
Anh còn giữ mùi hương lan dạ thảo
Mùi hạnh nhân kỳ ảo tấm thân em
Lời em gọi tiếng thì thầm nhật nguyệt
Lửa yêu thương huyền hỏa đọng buồng tim
 
Giây phút đó cận kề nhau mãi mãi
Nguồn ái ân hoa trái rụng bên thềm
Đâu đấy có giọng chim hồng bay lại
Tiếng sáo chiều vi vút thoảng yêu đương
 
Anh vẫn cứ ngồi bên bờ sông vắng
Vẫn nghe rì rào tơ liễu phất phơ
Vẫn nhìn ngó dưới lòng sông mây trắng
Nỗi bên trời trong trẻo mắt em thơ
 
Vẫn ngày tháng trăng sao ngàn cánh gọi
Vẫn muôn trùng chim nhớ tổ kêu vang
Vẫn từng ấy buổi chiều xanh tựa ngọc
Mộng êm đềm kiều diễm bủa vây em
 
Em vẫn đi qua ngàn trùng con lộ
Những cây xanh và viễn phố mơ hồ
Tà áo trắng mộng hồn xanh dưới nắng
Vẽ một vòng thiên địa giữa trang thơ

NGỒI HONG NẮNG CHIỀU
 
Mang linh hồn thế giới
Ta ngồi chơi một mình
Mang linh hồn trần giới
Có gì đâu buồn tình
 
Mối sầu tự dưng nổi
Một cồn cát trắng tinh
Ta ngồi chơi chờ đợi
Con đà điểu vô hình
 
Đêm bủa vây mành lưới
Đêm giăng mắc sa mù
Buổi chiều ơi ngừng lại
Nắng vàng lưng bồ câu
 
Người dựng nhà tiếng nói
Ta nuôi vầng trăng thâu
Đưá bày ra chiến trận
Em chùn gót lãng du
 
Cành cây bỗng reo hoài
Ta ngại nhiều hoang vắng
Ta ngại nhiều mộng mị
Từ sinh ra ngó đời
 
Thôi đành buông tiếng hát
Vu vơ giữa vô thường
Gọi trẻ thơ dạy bảo
Đôi chút tình yêu thương

ĐỪNG QUÊN
 
Em đừng quên những cánh đồng
Đừng quên gốc rạ chiều đông sương mù
Đừng quên vai áo mùa thu
Còng lưng gánh lúa phiêu du tháng ngày
Đừng quên mưa gió buổi mai
Con thuyền sóng vỗ bên trời tăm tăm
Đừng quên nước chảy có nguồn
Con sông có khúc nỗi buồn có duyên
Em đừng quên nụ cười hiền
Trăm năm là mấy ưu phiền lửa binh
Đừng quên trời rộng phiêu linh
Chút hồn thơ đã quên mình nhỏ nhoi
Em đừng quên nhé em ơi
tấu lên khúc hát bên đồi véo von
Giấc mơ đôi mắt hoe tròn
Nụ hôn đầu nhớ hoàng hôn lửa tàn
Em đừng quên nhé - Việt Nam
Lời ta đã nhắn qua ngàn bến xanh

ĐÊM
 
Đêm lang thang lũ xì ke ma túy
Đời cũng buồn bụi bặm kém chi ai
Đêm đơn độc vuốt nanh chìa nhọn hoắt
Trăng xa xăm đầu bạc phếu bên trời
Đêm đĩ thõa ở trong lòng khát vọng
Đêm điếm đàng gió tạt lạnh mưa rơi
Đêm đỏ thắm tối tăm màu máu lệ
Đêm đi hoài đi mãi đi không thôi
Đêm ngồi lại giữa lộ buồn thăm thẳm
Ngả ba đường ôi lối rẽ quê hương
Đêm chó má đêm đái đường ướt đẫm
Đêm tụng kinh ma quỷ để xa đời
Đêm Phạm Cung với Bẫy Người nhục thể
Đêm cô hồn các đảng kiếm tìm xôi
Đêm tự do vô cùng trong đói rách
Đêm thê lương tàn bạo bóng ma người
Đêm cảm tưởng như phố sầu mở rộng
Đèn lưa thưa rắn rết bò lang thang
Đêm rực lửa trẻ em không cơm áo
Đêm già nua kể lể bóng ma chàm
Đêm thượng đế ngồi chơi sòng bạc mới
Thả rừng mây trên chiếu bạc lầm than
Đêm quỷ vương vẫn kêu gào địa ngục
Đêm nhà thờ kiểng lạnh bỗng khua vang

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (1)

Ta đã từng bảo sự Phi Thường vẫn có,
và những nhân vật phi thường vẫn xuất hiện để cứu nạn trần thế và lịch sử.
Trần Khánh Dư đã làm nên đại sự.
Từng gánh cả: Vũ trụ Kiền Khôn “xuống cõi đời”
Đó là lời nói của vị Chân thánh
Đó là cõi huyền nhiệm hình nhi thượng vừa hé mở
Khi ý thức người Đại Hùng đọ mặt với Tạo Hóa
Khi Tạo hóa vô ý thức trơ trơ
Trước Nghịch hành của lịch sử nhân loại
Bước nghịch hành đầy hiểm họa từ vũ trụ, từ bạo lực lịch sử hủy hoại
Từ những căn bệnh và nỗi khổ đau của loài người yếu đuối
Nhân vật Phi thường san bằng mọi đảo điên khổ nhục và bất bình
Tạo nên vinh quang và hòa bình trên mặt đất lầm than
Ta đã bảo rằng các người đừng sợ hãi
hãy ném cho chó ăn đi sự sợ hãi của các người

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (2)

Khi các ngươi nghe sét đánh xuống bên tai
Khi các ngươi đứng trên miệng núi lửa đang lở và phún xuất thạch tràn lan
Khi những cơn bão ngất trời hòa qua mặt địa cầu
Khi những vòi nước khổng lồ, những đợt sóng thần cao như núi Ngũ Hành Sơn, Trường Sơn xô ập vào phiến đất mong manh của ngươi đang sống.
Khi thân xác quá bé bỏng yếu đuối của ngươi đang hứng chịu những tai họa vô cùng của Tạo Hóa
Khi mà đất sụp dưới chân thành hố thẳm, núi đổ trên đầu các ngươi thành những nấm mồ vạn cổ
Các ngươi đừng sợ hãi điều gì
Vì định mệnh các ngươi là ở đó, nơi giờ phút đó, có nghĩa là sự bất lực coi như đã an bài.
Ta bảo các ngươi đừng sợ hãi điều gì
Khi mà cha mẹ vợ con và bản thân cac ngươi chỉ còn da bọc xương, đen đúa như người thổ dân đang bị chà đạp trong cuộc tranh quyền lực
Đang bị chết đói và bệnh hoạn

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (3)

Chỉ nhìn thấy sa mạc hư không
Khi mà những đứa bé đang bị buôn nô lệ
Những người lớn làm tội đồ cho đám ngạ quỷ hung hãn thẳng tay tàn hại
Nơi mà sự vô lương được phơi bày đầy dẫy
Như một huy chương của tội ác
Được vinh danh nơi địa ngục
Nơi mà sự chênh lệch quá mức
Kẻ giàu sang hống hách
Kẻ nghèo khổ a dua phục dịch
Nơi mà tất cả những hoa trái đắng
đều được nẩy mầm trĩu quả
Và ánh sáng của màu địa ngục
Trải dài theo ngày tháng
 
Các ngươi phải sống cho ra sống
Chết cho ra chết ở cõi đời này
Vì tất cả đều bình đẳng

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (4)

Vì tất cả đều tự do
Vì tất cả đều làm chủ định mệnh mình
Vì tất cả đều chọn lựa và dấn thân
Trên lối đi độc đáo của mình
Vì các ngươi hằng lắng nghe tiếng vọng từ trong thâm tâm mình
Nguồn sống huyền bí và tràn trề năng lượng
Để tạo tác cuộc đời các ngươi và thế giới
Một ngày đen tối
Các ngươi nghe tiếng gọi của địa ngục
Ngoài thâm tâm các ngươi
Và các ngươi mải mê đi tìm
Theo chân lý của người khác
Các ngươi đánh lạc mất bản thân từ đó
Và tự làm mồi cho ngạ quỷ
 
Bây giờ ta kêu gọi các ngươi hãy ra đi
Tại sao chân như như gốc cây
Như sỏi đá lì lì chán ngấy
Ở một vùng khô hạn chán ngấy này

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (5)

Các ngươi phải trương buồm vượt đại dương
Sóng to gió lớn
Các ngươi có thấy sự đùa cợt của biển khơi và các sinh vật dưới đáy biển
Các ngươi phải bay vút lên ngoài khoảng chân không vô trọng lực và thăm hỏi Càn khôn vũ trụ
như những chuyến phi hành không gian
Về các khoảng u linh mờ mịt của thời hồng hoang
sử lịch
Những hành tinh lặn và nổi lên giữa vô cùng
Để một ngày nào chạm mặt với sự cô đơn, đơn độc giữa vô cùng
Để một ngày nào đó
Ý thức và Cảm thông được cuộc đời các ngươi vẫn là những bước Độc hành thiên lý
Và các ngươi sẽ tận hưởng được

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (6)

Nỗi buồn Chân Thực của đời mình
Như đứa bé thơ
Mùa Hè của Thế giới thực nấu nung
Thật bốc cháy khô khan
Cácngươi đừng như lũ bé thơ
Tìm những tình cảm tươi mát
Đã bị vùi trong chiếc lò nung vĩ đại
của nền
văn minh tro bụi
Các người có những máy tính tối tân
để tiêu khiển
Và những anh bạn robot chân hực
Đang chờ các ngươi khắp nơi để giải trí
Những căn bệnh của thời đại để tự diệt
Và những người yêu mang đầy mặt nạ son phấn để chiều chuộng tâm tình các ngươi
Ta đã nói các ngươi đừng sợ hãi
Mùa Thu và mùa Đông Xuân sẽ lại
Sự vận hành, chu kỳ của vũ trụ
Vơi bớt cõi khô hạn của lòng người
Và với ý thức của con người
Vũ trụ đã hiện hoạt từ buổi sơ khai

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (7)

Sơ thủy Thái hằng
Vũ trụ đã lên tiếng lên lời
Từ khi các ngươi nhìn trọn vào cõi vô cùng đó
Bây giờ ta bảo các ngươi rằng
Loài người là một hiện hữu kỳ diệu nhất
Của sự thành tựu vạn vật
Của Bà mẹ Thái thượng Thái cổ Thái hằng
Và sự huyền linh của vũ trụ
Đã thành hình tấm lòng xao xuyến của các ngươi
Và thân thể các ngươi là một cao quý và
thành tựu nhất
Của sự tối linh sáng tạo và quý hiếm
nhất của vật thể vũ trụ càn khôn
Những kẻ nào hủy hoại sự sống
Tội ác đó thuộc về ngạ quỷ
Sự khát đói của lẽ Chết đen tối
Ta bảo rằng cuộc sống vô cùng
phong phú
của tâm linh
Các ngươi phải vun sới hàng ngày

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (8)

Tràn ngập những hương hoa cỏ lạ thơm ngát vườn đời
Những kẻ nào mang ngôn ngữ hư vô
hủy hoại và nhuộm đen muôn ngàn hiện tượng sống
Để tạo thành tri thức chết yểu
Tàn phá cành xanh lá non của tâm trí
của tình người
Và mạo chứng lên những chân lý
nghiệt ngã
Đánh lạc trần giới chân thực này
Đó là kẻ ngụy thuyết
Ta bảo cho các người
Cõi đời rất đơn giản và chân thực
Như gió mát mang hơi mát
Như tia nắng mang hơi ấm
Như tình yêu làm tăng hạnh phúc
Như lúa trổ bông
Như mưa bay nhẹ
Như tiếng hát ru của mẹ hiền
Bên khu vườn cây trái
Chỉ có những tấm lòng vĩ đại
Mới có những con người đơn giản
Và phụng sự lịch sử trần gian

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (9)

Và an vui với nguồn vui trần giới
Trần Khánh Dư đã nói như thế
Ta đã nói với các ngươi
Về bản chất trung thực
Ta không bảo các ngươi
Từ chối đạo lý và tôn giáo
Vì tôn giáo đã gìn giữ bao đời tư tưởng cổ nhân
Ta không bảo các ngươi vĩ đại
Vì tiêu diệt hết tư tưởng truyền thống
Để truyền bá sự ấu trĩ của mình
Các ngươi nhớ lấy
Khi nào người Á Rập còn giữ đạo Hồi
Khi nào người Ấn Độ còn giữ đạo Bà La Môn
Khi nào dân Anh còn giữ đức Tin Lành
Ta đã thấy lòng ta khinh miệt
Sự cuồng tín và dã man của tôn giáo
Mà con người chân thực đạo lý
Không bao giờ vọng động
Nhưng ta kêu gọi các ngươi
Cần một bình hoa trước sân nhà
Để thờ kính đất trời tạo hóa
Một bình hương ở bàn thờ
Để thờ phụng tổ tiên

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (10)

Đó là biểu hiện của chân lý Thần môn
Những nhà giảng và những lễ hội
Thăng hoa cuộc sống phong phú kia
Không làm tăng huyền nhiệm của vũ trụ vạn vật
Chỉ làm tăng linh tượng mà thôi
Chân lý không ở trong linh tượng
Ta nói với các ngươi
Trong lòng thanh tịnh khoan hòa
Không tìm đâu xa
Hơn sự sống đơn giản và nguồn vui sáng tạo
Ta bảo với các ngươi
Chân lý là sự sáng tạo
Nên nguồn sống và sự phát triển thế giới
Chân lý là sự hủy diệt
Là sức mạnh đè bẹp mầm mống tội ác
Sựi đen tối của hư vô
Và làn ánh sáng phi tuyền tuôn dội

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (11)

Từ hồng ân của Bà mẹ vũ trụ
Bà Mẹ hiền lương
Bà Chủ Vườn Hoa Hạnh của trời kia
Ta đã ôm ấp bầu vũ trụ này
Từ thuở thế giới đảo điên binh lửa
Ta đã làm tròn phận sự
Như các ngươi
Phải tự làm tròn trách nhiệm
Của một người Đại Hùng
Với sứ mệnh trần gian
Các ngươi phải làm sống lại
Giá trị lịch sử của thời gian qua
Giá trị của hiện tiền
Giá trị của tương lai hùng tráng
Và không cần
Những hào nhoáng nhỏ nhen
Những tự hào dân tộc phù phiếm
Những văn hóa hạ đẳng tầm thường
Những truyền thống đạo lý khô cằn
Chứa đựng mầm móng tai họa
Của sự yếu đuối thù nghịch nhỏ nhoi
Ta nói với các ngươi về Chân lý
Không là thứ Chân lý đã mòn ruỗng của tư duy
Đó là sự tân-tạo hằng cửu
Sự kiến tạo vũ trụ hiện tiền và hậu lai
Với tâm trí Đại Hùng với niềm tin
Thù thắng mãi mãi
Ở trên sự bình lặng tồn thế gian
Ta bảo với các ngươi

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (12)

Đừng lầm lạc vào con đường phố thị
Mà mọi giá trị đều mang lên bàn cân
Của bọn bán hàng ngả giá
Nhân loại đang được đánh giá
Như một món hàng giữa chợ đời
Các ngươi phải hủy diệt
Trong căn để tâm trí ngươi
Về tất cả mọi hành vi
Đang tập trung trong cảnh chợ đời
Và hãy vuợt thắng bằng giá trị
Tuyệt đối của người Đại Hùng
Bằng phẩm hạnh Hùng đại
Bằng ý chí cao cả
Bằng sự chọn lựa quyết định
Giữa đạo đức và quyền lợi
Và danh dự chân chính tối hậu
Của một cuộc đời chọn lựa giông tố
Cô độc và giá trị tuyệt đối
Của con người có trách nhiệm
Đối với bản thân và đối với
Lịch sử thế giới này
Ta đã nói
Yếu tính chân lý là tự do
Tự do không giới hạn
Tự do và tương quan với thế giới
Một thế giới điều hợp sống động
Và những nguyên tắc của kẻ ở chân trời
Định ra cho kẻ ở góc biển

NGÔN TỪ TRẦN KHÁNH DƯ (13)

Sự sống và môi trường
Biển khơi và rừng thẳm
Và đôi khi chân lý thực tiễn
Phải dừng lại ở trước mắt
Trong trí tưởng tượng quá xa của con người
Ta đã nói với người làm vườn
Nhà nông và người thợ rừng
Các ngươi hãy giữ những hạt giống
Mọc lên từ căn cội của hạt giống này


Từ cây trái này
Các ngươi hãy giữ gìn
không để cho hạt giống của mọi loài bị tự diệt
trên môi trường sống của nó
Các ngươi dầu cho có mang vô vàn hạt giống
cao cấp hơn trở về
Chỉ là để lai tạo
Và những hạt giống đầu tiên
Mới là căn cội và sự trường tồn
Sự sống huyết mạch của các ngươi
Nếu vì thích đổi mới
Và ham muốn tân tiến thế giới này
Các ngươi đã tự làm cho nó mau hủy diệt mà thôi.

Trần Tuấn Kiệt

 

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập

 

Hit Counter