nơi uống cà phê sớm
nguyễn thị khánh minh


 

Đêm hôm qua tôi nói thầm

hết chuyện này đến chuyện nọ

thực tình tôi rất hoang mang

không biết mình nói trong mơ

 

hay mớ trong cơn nửa mê

nửa tỉnh, hình như đó là

những câu tôi trả lời về

những việc mà ban ngày tôi

 

chưa kịp nói, không có cơ

hội để giải bày, trò chuyện

hoặc là những lời nếu không

nói thầm với đêm thì chỉ

 

biết đào mộ nơi con tim

mà cất. Qua một đêm như

thế. Sáng nay ngồi dưới nắng,

đối diện với một dòng nước

 

chảy, nghĩ đến những việc quen

thuộc phải làm mỗi ngày, cái

trống trải riêng tư đeo nặng

mỗi ngày. Tôi không kìm được

 

giả vờ cài dây giày để

nước mắt có đường rơi xuống

 


 

cậu em nói đùa

 

 

Tôi có cậu em trai, lúc nhỏ

tối ngủ nó thường hay hét lớn

khi tỉnh dậy nó bảo nó sợ

vì chỉ thấy ma và bóng tối

 

bây giờ cứ mỗi khi tôi hỏi

đêm ngủ còn hét nữa không, nó

thường đùa, hết rồi, chỉ còn hét

vào ban ngày. Không sợ ma nữa

 

Sợ người.

 


 

đường vòng tròn 

 

 

Nơi bắt đầu đường vòng của công viên

Người đàn bà đi ngược chiều hỏi tôi

Mấy giờ rồi cô, sao hôm nay cô

ra trễ thế, mọi người đã về hết

 

rồi, nắng đang dữ lắm đi mệt chết

cô ơi. Tôi cười. Da, đi dưới nắng

đổ mồ hôi nhiều biết đâu mau sụt

ký. Đẹp rồi đừng để sụt nữa cô

 

thôi tôi về nghen, tôi vội trả lời

với theo, 8 giờ chị ơi, mai mình

gặp nhau nhé, chị đi đâu vội thế,

đúng là nắng tháng 4 như dội lửa

tôi bỗng thấy cây phượng đơm đầy bông

đỏ, một thứ lửa khác của mùa hè

dễ chịu. Suýt nữa tôi va phải người

đàn ông từ đường thẳng đâm ra đường

 

tròn,tôi vừa thốt nói xin lỗi thì

cùng lúc nghe ông ấy cũng đang xin

cái lỗi của mình, như thể nụ cười

là lời mời chung,chúng tôi cùng đi

 

ông ấy nói tôi thích đi theo hai

đường kính xen giữa một phần tư đường

tròn,như thế vừa đi tôi vừa thay

đổi cảnh chung quanh, tôi đi được nhiều

 

hơn lúc nào không biết. Cô chỉ thích

đi theo một đường vòng tròn thôi ư

tôi cười, không biết có nên giải thích

tôi chỉ muốn nơi đến cũng là điểm

 

bắt đầu, cũng có nghĩa là đi nhưng

tôi không thích cảm giác đến, rồi tôi

chỉ trả lời, chắc tại vì tôi quen...

bất giác tôi lại thấy những đường tròn

Những đường tròn quay mòng trong ý nghĩ

nguyễn thị khánh minh

■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■ ■
Nhân Văn | Tin Văn | Phỏng Vấn | Ðiểm Sách | Ðọc Sách
Thư Viện | Thư Quán | Nối Vòng Tay | Biên Tập